Đi xe buýt
__________________________
Nguyên tác "Basu ni notte" của Shigematsu Kiyoshi
Người dịch : Quỳnh Chi
Lần đầu tiên trong đời, cậu bé đã đi xe buýt một mình.
Đó là tuyến đường cả nhà vẫn thường đi mỗi khi đi cửa hàng bách hóa tổng hợp. Trong trí nhớ của cậu bé, mỗi tháng cậu đã đi xe buýt một lần. Rồi từ năm học lớp Năm, vì không thích bị bè bạn trông thấy mình đi cùng với bố mẹ, lúc ở trạm xe buýt cũng như khi đã lên xe, cậu đã cố ý không đi cùng với bố mẹ , mà tách ra đi riêng một mình.
Vì vậy, câu nghĩ bụng chắc là không sao, và còn tự nhủ rằng nếu không đi một mình được là không được. Vì bây giờ đã sang học kỳ thứ hai của lớp Năm, bạn cùng lớp có nhiều đứa còn đi xe điện một mình để đi học thêm ở các trường luyện thi, chứ nói gì là đi xe buýt.
Tuy thế, đi xe buýt một mình từ trước đến nay khác với đi một mình hôm nay. Từ khi đứng ở trạm " Phố Honmachi số 1", cậu đã hồi hộp, lồng ngực đánh thình thịch, bụng dưới thấp thỏm như bị mót đái mà phải nhịn lâu quá.
Mãi rồi xe buýt cũng đến. Phải lên xe bằng cửa sau rồi xuống xe bằng cửa trước. Cậu chắc mẩm là mình đã thuộc nằm lòng tuần tự cách đi rồi, vậy mà lúc lên xe suýt nữa đã quên lấy vé đánh số thứ tự trạm xe.
Vé ở trạm " Phố Honmachi số 1" đánh số 7. Cậu xem lại bảng giá ở sau lưng ghế tài xế, thì thấy vé của trạm"Trước bệnh viện Đại học" đánh số 19, giá vé trẻ em là 120 yên. Cả nhà đi mua sắm lúc nào cũng xuống trạm "Cửa vào phố Ginten", giá vé trẻ con là 100 yên. Cho đến năm học lớp Bốn, hễ lên xe rồi là cậu liền đưa vé cho mẹ, để mẹ sẽ bỏ những đồng tiền xu vào hộp đựng tiền trên xe cả phần tiền vé của cậu. Từ khi lên lớp Năm, trước khi lên xe, mẹ thường đưa sẵn cho cậu một đồng xu 100 yên, cậu còn nhớ là mẹ vừa nói vừa cười với vẻ trêu ghẹo rằng "Hễ làm rơi mất thì ráng mà chịu, mẹ không biết đâu đấy".Cậu bé đã xiết chặt lại bàn tay đang nắm vào quai nắm, ở lưng ghế hai chỗ ngồi.
Chiếc xe buýt vừa mới tăng tốc độ chạy vọt lên, thì phải hãm bớt ngay lại để dừng ở trạm kế tiếp. Cứ mỗi lần như thế, cậu bé lại cẩn thận nhìn tên trạm, và nhẩm tính lại trong đầu xem còn mấy trạm nữa thì đến trạm "Trước bệnh viện đại học". Nhỡ mà quên bấm nút báo xin xuống xe là không được. Làm mất vé đánh số trạm cũng không được. Đến chỗ hộp đựng tiền mà lúng ta lúng túng là không được. Lấy tiền trong ví ra mà làm rơi là cũng không được. Hay là hãy lấy ra sẵn từ bây giờ nhỉ. Từ một đồng tiền xu 100 yên, nay chỉ thêm hai đồng 10 yên nữa, thành ba đồng tiền xu, cậu bé có cảm tưởng như phải ra sức nắm chặt lòng bàn tay lại, nếu không thì mấy đồng tiền cứ chực rơi ra mất.
Xe buýt băng qua chiếc cầu bắc ngang con sông có cù lao ở giữa dòng, rồi tiến vào trong phố. Mặt trời đã ngả về hướng tây, nhuộm cả thành phố thành màu vàng cam nhạt.- "Trạm tới là trạm Trước bệnh viện đại học. Trạm tới là trạm Trước bệnh viện đại học."
- " Quý khách muốn xuống xe xin bấm vào nút ở gần chỗ quý vị",
- -Đợi xe ngừng rồi hẵng đi!
- "Lỡ bị ngã rồi bị thương, còn làm phiền người khác nữa là gì ?"
Vài ngày sau đó, cậu bé đã được bố trao cho hai xấp vé bán cả tập, mỗi xấp mười một tờ. "Như thế này lợi hơn vì được đi mười một lần với giá mười lần".
- -Không sao đâu.
- -Không phải là phải dùng hết xấp vé này đâu.
-Thật không bố?
-Ờ.. ờ, thì Bố cũng chắc là thế.
- -Có thật thế không bố ?
- -Thì bố cũng chỉ chắc là thế thôi mà.
- -Tốt, cơm được rồi. Có cơm rồi. Ta ăn nào.
"Bố cũng buồn đấy mà", cậu bé nghĩ thế.
Khi đã dùng hết một xấp vé thì cậu bé đi xe búyt đã thạo lắm rồi.- -Không phải đi mỗi ngày đâu.
"Còn bài tập, dạo này con cũng chẳng chơi với bạn gì cả phải không? Lúc bận hay có hẹn đi chơi với bạn thì không phải cố đến đâu nhé". Đó cũng là lời dặn của mẹ, đang ở bệnh viện.
Mẹ lo cho cậu bé hơn là bệnh tình của chính mình. Cậu muốn đi xe đạp đến thăm, nhưng mẹ bảo không được, vì sợ tai nạn xe cộ. Cậu đến bệnh viện bằng xe búyt, mà lúc về khi nào mẹ cũng căn dặn "Xuống xe rồi, không được sang đường ngay đấy nhé".
- -Không sao mà, con có cố gì đâu ạ.
- -Vẫn còn lâu mà. Trưa nay bố đã hỏi bác sĩ rồi, nghe nói là mẹ còn phải mất thì giờ thêm một tí nữa.
-…Thêm một tí nữa là chừng nào hả bố?
-Thêm một tí là thêm một tí nữa ấy mà.
-Độ đến tháng sau hả bố?
-Ờ…Có lẽ phải lâu hơn một tí nữa.
-Tức là bao lâu nữa hả bố?
- -Bố không phải là bác sĩ nên cũng không biết chắc được.
Xấp vé thứ hai cũng đã hết. Hễ bắt đầu dùng là chẳng được bao lâu. Mỗi một vòng khứ hồi là hai vé, chưa đầy một tuần đã hết vèo.
Mẹ có vẻ như vẫn chưa ra viện được.
- -Vé cả tập thì mua trên xe buýt cũng được phải không? Hay bố đưa tiền cho con để con tự mua lấy nhé?
-..Mua một tập thôi có được không bố?
- -Hay là mua luôn một thể hai tập đi, cho đỡ mất công phiền phức.
-Không phải mua vé đi cả tháng hả bố?
-Ơ nhỉ, hóa ra con cũng biết có vé đi cả tháng cơ à?
-Vé đi cả tháng thì rẻ hơn là mua từng tập phải không bố?
- -Vé đi cả tháng thì loại càng lâu càng có lợi phải không bố?
-Đúng rồi! Con cũng biết rõ đấy nhỉ!
- -..Mua vé loại mấy tháng hả bố?
-Chuyện tiền nong thì không phải lo…Cứ mua vé bán cả tập đi.
- -Hay là mua sẵn luôn cả ba tập đi con ạ.
Ngày hôm sau, khi lên xe buýt cậu bé chọn ghế ngồi ở phía trước, khẽ lén nhìn chỗ ghế của người tài xế. Khi biết đúng là người tài xế ấy, tim cậu bé thót lại.
Đó là người tài xế đã khiển trách cậu bé, hôm lần đầu tiên cậu đi xe buýt một mình. Sau đó cũng có mấy lần cậu đã lên nhằm xe của người tài xế ấy. Lúc cậu bắt đầu dùng đến xấp vé thứ hai, có lần cậu đã cuộn tờ vé vào ngón tay, rồi cứ thế bỏ vào hộp đựng tiền vé, liền bị người tái xế bảo- "Không trông thấy được số vé là không được đấy!"
Eo ơi、số mình không may thật, cậu bé nghĩ bụng. Nhưng cậu không thể không mua vé cả tập. Đến lúc xuống xe ở trạm "Trước bệnh viện đại học", cậu đành cất tiếng hỏi:- -Xin cho cháu vé cả tập.
- -Không nói sớm là không được!
- -Vé trẻ con được chứ?
-..Vâng.
-Vé bao nhiêu tiền?
-120 yên ạ.
-Đã bảo! Như thế thì cũng phải nói ngay từ đầu chứ, để phía sau người ta đang chờ, dồn lại cả đấy, thấy không?
- -1200 yên với phần vé hôm nay nữa, bỏ vào hộp đựng tiền này này.
-Dạ thưa …Cháu xin lỗi ạ…Ba tập cơ ạ…Cháu xin lỗi…
-Những ba tập cơ à ?
-Thưa vâng ạ..Cháu xin lỗi ạ.
- -Chốc nữa vậy, để những hành khách phía sau người ta trả tiền trước đã.
Mặt đỏ bừng, cậu bé đứng chờ cho tất cả những hành khách xuống trạm này xuống xe. Bố ơi, mẹ ơi, bố ơi, mẹ ơi, cậu bé không ngớt thầm kêu cứu trong bụng với hết bố lại đến mẹ. Cứu con với, cứu con với, cứu con với…
Hành khách xuống xe xong cả rồi, anh Kouno mới xục sạo trong cặp, lấy thêm hai xấp vé nữa chìa ra cho cậu bé.
Khi cậu bé bỏ tiền vào hộp, anh tài xế lại sẵng giọng, còn hơn cả lúc nãy, hỏi cậu:- -Đi mỗi ngày hả? Nếu đi bệnh viện mỗi ngày thì vé đi cả tháng rẻ hơn đấy.
- -….Vì cháu chỉ đi thăm thôi ạ.
Chiều xuống mỗi lúc một nhanh hơn. Phố xá nhìn từ chỗ chiếc cầu trên đường đến bệnh viện, trước đây như màu ánh lửa đang bốc cháy, nay đã chuyển sang màu đỏ thẫm hơn. Khi ở bệnh viện về, trời đã tối sập. Bầu trời đầy sao rộng bao la vẫn thấy lúc đầu mỗi khi xuống xe, bây giờ đã có thể ngắm được khi còn đang ở trên xe. Đứng trước bệnh viện đợi chuyến xe buýt về, bây giờ cố nhìn vẫn còn thấy được ánh nắng chiều thoi thóp ở phía trời tây, nhưng chắc là chỉ chừng ít lâu nữa sẽ chẳng còn thấy được nữa.
Ba xấp vé tập mua thêm rồi cũng sắp hết.
Bây giờ cậu bé thường khẩn khoản xin "Bố đến đón con với". Bố cậu lái xe đi làm, trên đường từ sở về nhà chỉ việc ghé lại bệnh viện cho cậu cùng về, thì cậu sẽ khỏi phải dùng đến vé mua cả tập.
Cho dù bố có nói- " Hôm nay phải làm thêm ngoài giờ, nên sẽ về trễ đấy",
- " Con đợi được mà".
Thế nhưng, xấp vé vẫn vơi dần từng tờ một vì dùng để đến bệnh viện. Chỉ còn hai tờ vé cuối cùng thì hôm nay cậu đã dùng một tờ rồi. Xấp vé chỉ còn lại mỗi một tờ duy nhất, dùng làm tờ bìa của cả tập.
Cậu bé định bụng từ ngày mai sẽ lấy tiền tiêu vặt để mua vé. Mỗi tháng cậu được một nghìn yên để tiêu vặt, nên có lẽ còn cầm cự được ít lâu.
Nhưng rồi bố theo dự định sẽ tới đón cậu, đã gọi điện thoại đến phòng trực của y tá.- -Hôm nay có việc không thể nào dứt ra được, nên bố cháu nhắn cháu về một mình bằng xe buýt đấy.
Trước mặt mẹ, cậu đã cố nén dòng nước mắt. Khi ngồi chờ xe buýt trên chiếc ghế dài ở trạm Trước bệnh viện đại học, cậu cũng bặm môi cố không khóc. Thế nhưng, lên xe rồi, và khi lòng xe đông nghẹt hành khách lúc đầu mỗi lúc một thưa vắng dần, nỗi buồn bỗng dâng lên trong lòng cậu bé. Cậu bé ngồi xuống ghế. Mặt trăng tròn vành vạnh trông thấy qua cửa xe mỗi lúc một nhòe dần và bắt đầu nhập nhòa. Cậu ngồi yên gục đầu cuộn người lại mà khóc. Tiếng khóc nghẹn ngào nức nở bật ra lẫn vào tiếng động cơ ầm ĩ của xe buýt.
Gần đến trạm Phố Honmachi số 1, trong xe chẳng còn một người khách nào khác. Cậu bé bấm nút báo xin xuống xe, rồi vừa quệt nước mắt bằng mu bàn tay vừa đứng lên, cậu lấy chiếc vé cuối cùng từ trong túi áo khoác ra.
Xe buýt ngừng lại. Khi đến trước hộp đựng tiền, cậu bé nhận ra người tài xế hôm nay là anh Kouno. Nỗi buồn lại dâng lên vì thế. Cậu chẳng muốn trao chiếc vé cuối cùng cho người tài xế này chút nào.
Cậu bỏ tờ vé đánh số trạm vào hộp trước, định sẽ bỏ tiếp chiếc vé cuối cùng trong xấp vé vào hộp, thì cuối cùng không còn nhịn được nữa, cậu đã òa lên khóc.- –Làm sao thế hả?
- -Sao lại khóc thế?
- -Đánh rơi mất ví rồi hả?
- -Vậy thì hãy bỏ vào hộp nhanh lên nào!
- -Làm sao thế hả?
- -Dù có bị cảnh sát bắt cháu cũng chịu, làm ơn cho cháu xin tờ vé này.
Cậu bé vừa buông mu bàn tay chậm mắt xuống, thì thấy tờ vé đánh số trạm xe cùng với 120 yên đã nằm trong hộp đựng tiền. Anh Kouno đã quay nhìn về phía trước trở lại, không còn nhìn cậu bé nữa, miệng giục:- -Xuống xe nhanh lên! Hành khách đang chờ ở trạm tới, nhanh lên nào!
Từ hôm sau đó, cậu bé dùng tiền tiêu vặt để đi xe buýt. Cậu định bụng cứ làm bộ thản nhiên cho đến khi hết tiền, hay bố sẽ hỏi " Có còn vé cả tập không?", nhưng rồi cậu đã không cần phải lo lắng gì về chuyện ấy.
Được ba hôm sau, khi cậu đến phòng bệnh, mẹ đã ngồi dậy trên giường, và đang cười nói với bố. Bố từ sở đến bệnh viện trong giờ làm việc, thấy cậu bố vui mừng báo tin:- -Đến ngày kia là mẹ được ra viện rồi đấy.
Hôm ra viện, mẹ được y tá tặng cho bó hoa. Bố lái xe cùng cậu bé đến đón mẹ, cho dù mẹ cười bảo bố "Đằng nào cũng sắp về nhà rồi mà ", xong bố vẫn tặng mẹ một bó hoa lớn.
Trên đường về, cậu bé dợm hỏi- "Con về bằng xe buýt được không ạ?"
- "Vì lần này là lần chót đi xe buýt từ bệnh viện về nhà đấy mà",
"Gắng chịu được thế là giỏi lắm. Lâu nay chắc là con buồn lắm phải không? Cảm ơn con nhé"
- -Không chừng con sẽ về hơi trễ, có được không ạ? Được chứ ạ?
- "Nhớ về cho kịp giờ cơm tối đấy nhé".
- "Phải đấy, tối nay là ăn tiệc, gọi đem cả sushi đến nữa đấy."
Cậu bé đứng ở trạm xe buýt, chờ chuyến xe của anh tài xế Kouno. Hễ có chuyến xe nào tới, cậu lại tiến đến gần cửa xuống xe, nhẩy lên cao để nghển cổ nhìn vào chỗ ngồi của người tài xế. Mãi cho đến lúc đã có đến mấy chuyến xe đi qua rồi, và nắng chiều cũng đã ngả dần xuống, cậu bé bắt đầu thấy nản và đang nhủ thầm " Thôi thế là không gặp rồi", thì cuối cùng, xe của anh Kouno đã tới. Không nhầm được. Đúng là anh Kouno đang ngồi trên ghế tài xế.
Trong xe hành khách đông nghẹt, nên khi xe đang chạy cậu bé đã không thể đến gần anh Kouno. Nhưng thế cũng được. Phải chờ khi xe buýt dừng lại mới được bước trên lối đi. Cuộn tờ vé đánh số trạm xe là không được đâu.
"Sắp tới là trạm Phố Honmachi số 1, Phố Honmachi số 1" nghe thấy tiếng loa phóng thanh báo rồi cậu bé mới bấm nút báo xin xuống xe. Cậu từ tốn thò ngón tay trỏ ra thật thẳng để bấm.
Xe buýt ngừng lại. Cậu bé tiến ra lối đi. Anh Kouno vẫn với vẻ mặt khó đăm đăm như thường lệ, liếc nhìn hộp đựng tiền.
Anh không nhìn thấy cậu. Cậu bé hơi lấy làm tiếc, nhưng cậu liền nhủ thầm rằng anh Kouno thì lúc nào cũng thế mà, rồi cậu bỏ vào hộp đựng tiền tờ vé đánh số trạm xe và tờ cuối cùng của tập vé.
Xuống xe mà không xuống nhanh là không được. Nào là có hành khách khác đang đợi đến lượt xuống xe, nào là có hành khách đang chờ xe buýt ở trạm kế.
Vì vậy, cậu bé chẳng nói gì cả. Cậu vừa nhẩy xuống bực cửa xe vừa nghĩ thầm chỉ mong sao sau đó anh Kouno sẽ để ý thấy giòng chữ "Cảm ơn" mà cậu đã viết ở mặt sau tờ cuối của xấp vé.
Xe buýt đã chạy đi rồi, cậu bé ngửng lên nhìn trời. Ánh nắng vẫn còn sót lại ở phương tây. Cậu nghe thấy có tiếng không biết từ đâu vọng ra "Cơm được rồi đấy!". Cậu bèn cất bước, như thể đáp lại lời mẹ.
Bước tới được vài bước, cậu quay nhìn lại, thấy trong xe buýt đã lên đèn, chỉ còn là một cái bóng nhỏ ở cuối đường. Chiếc xe từ từ rẽ ở chỗ ngã tư, rồi khuất dạng.
Quỳnh Chi dịch (29/5/2014)
https://www.rongmotamhon.net/static/chi ... te_056.htm
Đi xe buýt - Basu ni notte - Shigematsu Kiyoshi
Đi xe buýt - Basu ni notte - Shigematsu Kiyoshi
Re: Đi xe buýt
*
Lóng rày già rồi, tâm hồn suông đuột hết thơ hết mộng, thành ra... nhạc tình truyện tình hết còn sức thu hút nữa.
Rồi thấy mình còi cọc khô khan quá xá.
Hồi hôm ngồi coi chung với tướng công ba cái clips than khóc hận tình, tiếp đó chả đổi chanel coi phim bạo lực.
Mà rồi mở tin tức lại đụng tuyền covid và bầu cử huê kỳ. Thiệt tình không còn chi hứng thú nữa lận.
Cám ơn ông hoàng chuyện ngắn nhựt bổn ni, hay quá xá hay.
Nú xếp nó vào loại tình cảm positive và suspense quá khổ từ dòng đầu suốt tới giòng cuối.
Tác giả như nắm tay mình dẫn đi chỉ chỏ lung tung, đi lẹ nên không kịp nắm bắt đủ chi tiết.
Rồi người đọc hồi hộp quá trời, chỉ sợ... giữa chùng có tai nạn cho thằng cu và... nhứt là cho má nó.
Truyện hay, bố cục tình tiết chặt chẽ, văn phong (nhìn theo bút pháp của dịch giả) nhẹ nhàng lôi cuốn
Cám ơn ôn hoàng.
Grazie đã dán truyện.
Grazie đã đốt nến vọng giáng sanh
Tuần này là nến mục đồng ha, nên có màu hồng thay vì tím.
Hồi hôm hai vợ chồng dự lễ online bên Vatican do Pope Francis chủ tế.
Trời thần ơi, lễ bằng tiếng ý thành hổng hiểu chi, trừ tên bà thánh Bernadette được nhắc tới.
Tiện thể chào cả làng, mấy ôn mấy cô mấy chú.
*
Lóng rày già rồi, tâm hồn suông đuột hết thơ hết mộng, thành ra... nhạc tình truyện tình hết còn sức thu hút nữa.
Rồi thấy mình còi cọc khô khan quá xá.
Hồi hôm ngồi coi chung với tướng công ba cái clips than khóc hận tình, tiếp đó chả đổi chanel coi phim bạo lực.
Mà rồi mở tin tức lại đụng tuyền covid và bầu cử huê kỳ. Thiệt tình không còn chi hứng thú nữa lận.
Cám ơn ông hoàng chuyện ngắn nhựt bổn ni, hay quá xá hay.
Nú xếp nó vào loại tình cảm positive và suspense quá khổ từ dòng đầu suốt tới giòng cuối.
Tác giả như nắm tay mình dẫn đi chỉ chỏ lung tung, đi lẹ nên không kịp nắm bắt đủ chi tiết.
Rồi người đọc hồi hộp quá trời, chỉ sợ... giữa chùng có tai nạn cho thằng cu và... nhứt là cho má nó.
Truyện hay, bố cục tình tiết chặt chẽ, văn phong (nhìn theo bút pháp của dịch giả) nhẹ nhàng lôi cuốn
Cám ơn ôn hoàng.
Grazie đã dán truyện.
Grazie đã đốt nến vọng giáng sanh
Tuần này là nến mục đồng ha, nên có màu hồng thay vì tím.
Hồi hôm hai vợ chồng dự lễ online bên Vatican do Pope Francis chủ tế.
Trời thần ơi, lễ bằng tiếng ý thành hổng hiểu chi, trừ tên bà thánh Bernadette được nhắc tới.
Tiện thể chào cả làng, mấy ôn mấy cô mấy chú.

*
Make the long story... short !
Re: Đi xe buýt
NTL đã viết: Chủ nhật 13/12/20 21:17 Hồi hôm ngồi coi chung với tướng công ba cái clips than khóc hận tình, tiếp đó chả đổi chanel coi phim bạo lực.

