- 30/04/2019 - tưởng niệm 44 năm người Việt mất miền Nam Tự Do

Hình đại diện
Hoàng Vân
Bài viết: 9677
Ngày tham gia: Thứ sáu 20/03/15 16:11
Giới tính:

Đáp Lời Sông Núi

Bài viết bởi Hoàng Vân » Thứ bảy 13/04/19 19:51


Hình đại diện
Hoàng Vân
Bài viết: 9677
Ngày tham gia: Thứ sáu 20/03/15 16:11
Giới tính:

Một lần chào cuối cùng trong đời quân ngũ!

Bài viết bởi Hoàng Vân » Chủ nhật 14/04/19 11:39

  •           





    Một lần chào cuối cùng trong đời quân ngũ!
    ___________________________
    Trương Quang Chung



              

              

    Sau 30.4.1975, người Việt tản mác trên khắp thế giới để tỵ nạn cộng sản. Trên Sách Vở, Báo Chí, Hồi Ký, Bút Ký, trên Ðài Truyền Thanh, Truyền Hình, trong các Ðại Nhạc Hội, những lúc Hội Họp các Ðoàn Thể chính trị hay các Tổ Chức khác, trong lúc ngồi nói chuyện quá khứ với nhau, đôi lúc cũng nhắc đến cái chết của những vị Tướng lãnh hay các Sĩ Quan cao cấp khác trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Những cái chết đó phải được vinh danh một cách trang trọng xứng đáng, phải được ghi vào Lịch Sử để con cháu chúng ta sau này biết đến sự tuẫn tiết của cha anh họ.

    Với tinh thần đó, tôi muốn viết lên
              
              
    sự tuẫn tiết của Trung Sĩ I Nguyễn Thoảng cùng vợ con

    ngày 29.3.1975
    tại Ðà Nẵng.


              



    ***
    Tám giờ sáng ngày 28.3.1975, Tiểu Ðoàn tôi được lệnh rút về tuyến “vàng” phòng thủ, giữ phía Tây Nam của Bộ Tư Lệnh Quân Ðoàn I và bảo vệ Pháo Ðội 105 ly của Sư Ðoàn 3. Mở bản đồ thì biết đó là Trục Lộ 14C từ Quận Ðiện Bàn đi Ðại Lộc, Thượng Ðức thuộc Tỉnh Quảng Nam. Tiểu Ðoàn chịu trách nhiệm từ Tháp Bằng An đến Phong Thử (khoảng 2 km). Tiểu Ðoàn di chuyển đến địa điểm lúc 10 giờ sáng, đã thấy vài khẩu đại bác 105 ly đã có sẵn ở các ruộng khô cách Tỉnh Lộ 14C khoảng 50 mét.

    Sau khi liên lạc với vị Pháo Ðội Trưởng để bàn hoạch phương thức bảo vệ Pháo Ðội, tôi ra lệnh, giao nhiệm vụ, chỉ định vị trí cho từng Ðại Ðội. Bộ Chỉ Huy của Tiểu Ðoàn ở gần Pháo Ðội. Khoảng 12 giờ trưa hôm đó, vị Ðại Úy Pháo Ðội Trưởng báo cho tôi biết là họ được lệnh rút lui sau. Tôi không thắc mắc vì Pháo Binh luôn luôn ở sau để yểm trợ. Tuy nhiên, tôi ra lệnh cho Ðại Úy Quý, Trưởng Ban 3 của tôi gọi về Tiểu Khu hỏi xem chúng tôi có theo họ để bảo vệ súng không?

    Hai giờ 30 chiều hôm đó Sĩ Quan Ban 3 của tôi báo cho tôi biết là Bộ Chỉ Huy Tiểu Khu đã thông báo là dời về Non Nước. Lúc này, tôi có phần bi quan vì theo dõi tin tức qua máy trên các tần số của các Ðơn Vị ở Vùng I mà chúng tôi có trong đặc lệnh truyền tin.

    Bốn giờ chiều, tôi hoàn toàn không liên lạc được với Liên Ðoàn 911 do Trung Tá Lê Văn Thành Chỉ Huy mà Tiểu Ðoàn tôi trực thuộc. Tiểu khu cũng biệt vô âm tín. Tôi gọi về Trung Tâm Hành Quân của Quân Ðoàn I cũng như của Sư Ðoàn 3, họ quá bận rộn với nhiều Ðơn Vị nên khó chen vào được. Tôi mời các Ðại Ðội Trưởng và Sĩ Quan Tham Mưu đến cho biết tình hình và bàn kế hoạch. Bây giờ tôi không còn ai Chỉ Huy nữa nên tôi quyết định rút Tiểu Ðoàn về Hội An để vào Tiểu Khu xem sự việc đồng thời đó là con đường tương đối an toàn và gần nhất để ra Ðà Nẵng.

    Ðơn Vị ra Quốc Lộ 1 thì dân, lính họ chạy về Ðà Nẵng quá sức tưởng tượng. Họ đang chạy giặc. Tình hình quá bi đát, một thoáng suy nghĩ trong đầu, tôi ra lệnh tất cả dừng lại ở trong Làng cách Quốc Lộ 100 mét, chờ lệnh tôi vì tôi sợ Lính ra đây thấy cảnh đó thì bỏ Ðơn Vị về lo cho gia đình.

    Tôi tiến sát Quốc Lộ 1 để xem tình hình thì gặp Trung Tá Nguyễn Tối Lạc, Quận Trưởng Ðức Dục. Ông ta cho biết tất cả các Chi Khu của Quảng Nam đều bỏ cả rồi, Tiểu Khu thì về Ðà Nẵng không liên lạc được. Ông ta còn cho biết thêm là Thiếu Tướng Nguyễn Duy Hinh, Tư Lệnh Sư Ðoàn 3 vừa cho lệnh ông là trực thuộc Ðại Tá Vũ Ngọc Hướng, Trung Ðoàn Trưởng Trung Ðoàn 2 thuộc Sư Ðoàn 3.

    Ðại Tá Hướng chỉ huy luôn các Tiểu Ðoàn của Tiểu Khu Quảng Nam nữa. Trung Tá Lạc chỉ còn một người mang máy truyền tin, một người Lính bảo vệ thôi. Tôi đang đứng với Trung Tá Lạc thì một chiếc chiến xa M-48 từ trong đi ra thấy có Ðại Tá Hướng ngồi trên pháo tháp. Ông ta thấy tôi liền cho xe dừng lại. Tôi là thuộc quyền của ông lúc ông ta còn là Tiểu Khu Phó Quảng Nam và hỏi tôi:
    • - Tiểu Ðoàn của mày đâu mà mày đứng đây?

    Tôi trả lời:
    • - Tiểu Ðoàn tôi còn nằm trong Làng này, Ðại Tá.

    Tay tôi chỉ vào trong Làng gần đó.
    • - Có còn đủ không?
      - Còn nguyên, chưa đụng trận nào lớn cả, mà chỉ gặp du kích thôi. Bảo đảm Ðại Tá, chắc Ðại Tá biết Tiểu Ðoàn này rồi mà.
      - Tao hiểu, mày đã nhận lệnh của Thiếu Tướng Hinh chưa?
      - Tôi chưa nhận lệnh trực tiếp của Thiếu Tướng nhưng đã nghe Trung Tá Lạc nói rồi.
      - Tốt, bây giờ Bộ Chỉ Huy Tiểu Khu không còn ai nữa, mày trực thuộc Trung Ðoàn tao, mày có tần số của tao chưa?
      - Có đầy đủ ở đặc lệnh truyền tin rồi Ðại Tá. Bây giờ Ðại Tá cho lệnh thế nào?
      - Theo lệnh Thiếu Tướng, mày cho Tiểu Ðoàn về Hội An phòng thủ với Trung Ðoàn. Ðến nơi, mày vào gặp tao tại Bộ Chỉ Huy Tiểu Khu để nhận lệnh chi tiết.

    Tôi từ giã Ðại Tá Hướng trở lui Tiểu Ðoàn trình bày cuộc nói chuyện và lệnh của Ðại Tá Hướng cũng như Trung Tá Lạc cho các Sĩ Quan nghe. Sau một hồi thảo luận, cuối cùng tôi nói:
    • Bây giờ chúng ta về Hội An như ý định của chúng ta đã nói. Trên vấn đề quân sự, chúng ta đặt dưới quyền của Ðại Tá Hướng, nếu hữu sự, chúng ta có Lực lượng quân sự cùng chiến đấu. Về đó tùy tình hình ta xử trí sau.

      Tại Hội An chúng ta có các điểm lợi sau:
      - Về địa thế chúng ta đã rõ như trong vòng bàn tay.
      - Có kho vũ khí, đạn dược, lương thực, thuốc men của Trung Tâm Tiếp Vận Quảng Nam của Tiểu Khu, chúng ta xử dụng nếu chiến đấu nhiều ngày.
      - Nếu, có Lính chết hay Bị Thương thì có Bệnh Viện Hội An có phương tiện cấp cứu, có Bác sĩ Trung Ðoàn 2 và Y tá.
      - Liên Tỉnh lộ 13C từ Ðà Nẵng đi Hội An tương đối an toàn để chúng ta về Ðà Nẵng.

    Tôi đã trình bày những điểm lợi hại cho Sĩ Quang rõ, tôi nói tiếp:
    • - Nếu phải bỏ Ðà Nẵng như ở Huế và Vùng II thì tôi sẽ vào trình diện Quân Ðoàn để được giúp đỡ vì Tiểu Ðoàn mình còn nguyên chưa bị tổn thất thì thế nào Quân Ðoàn cũng lo cho mình vào Sài Gòn để tiếp tục chiến đấu. Nếu tận cùng mình dùng quân số đông để áp đảo Hải Quân, yêu cầu được chở vào Nam chiến đấu.

    Bây giờ đã 6 giờ chiều, mặc dù còn ánh nắng mặt trời, dân chúng cũng như Binh Sĩ chạy về Ðà Nẵng quá nhiều nên di chuyển Ðơn Vị lớn như thế rất khó khăn, dễ bị thất lạc. Tôi ra lệnh cho các Ðại Ðội Trưởng, Trung Ðội Trưởng phải bám sát Binh Sĩ của mình đừng cho thất lạc. Nếu thất lạc, họ phải đến điểm tập trung là Ty Công Chánh Hội An. Ðó là điểm tập trung của Tiểu Ðoàn, đừng vào Tiểu Khu. Tôi căn dặn thật kỹ các Ðại Ðội phải ban hành lệnh đếm từng người Lính để họ nắm rõ điểm tập họp.

    Sáu giờ 30, Tiểu Ðoàn bắt đầu hướng về Hội An. Lính Sư Ðoàn 2 Bộ Binh Tiểu Khu Quảng Ngãi, Quảng Tín kéo về như kiến cỏ. Họ không còn người Chỉ Huy nên hoàn toàn vô trật tự, vô kỷ luật, chỉ cần một hành động vô ý thức làm chạm tự ái, họ có thể bắn mình một cách dễ dàng.

    Tôi đến được Hội An lúc 11 giờ đêm. Tại điểm tập trung, hai Ðại Ðội đầu đã có mặt. Tôi ra lệnh phòng thủ và đợi Tiểu Ðoàn đến cho đầy đủ. Tôi vào Tiểu Khu để gặp Ðại Tá Hướng nhận lệnh.

    Mười hai giờ, Tiểu Ðoàn đã đến đầy đủ. Ðại Úy Quý Ban 3 Tiểu Ðoàn, cho tôi biết quân số lúc đó là 470 người. Các Sĩ Quan có đủ, có 20 thường dân là thân nhân của các Quân Nhân của Tiểu Ðoàn theo họ (họ hy vọng nếu có vào Sài Gòn thì họ cùng Tiểu Ðoàn vào Nam được dễ dàng hơn) vì lúc ở Ðiện Bàn, các gia đình này ở đó nên họ biết có Tiểu Ðoàn về nên đem theo luôn.

    Có 50 Quân Nhân các Ðơn Vị khác thuộc Tiểu Khu Quảng Nam đã thất lạc Ðơn Vị nay muốn theo chúng tôi. Tôi nói với 50 Quân Nhân này, tôi chấp thuận cho họ ở với Tiểu Ðoàn với điều kiện phải tuyệt đối tuân hành lệnh của các Sĩ Quan Tiểu Ðoàn, nếu bất tuân, tôi ra lệnh bắn bỏ, nhất là lúc đụng trận. Tôi sẽ cho họ về Ðơn Vị gốc khi tôi gặp Ðơn Vị đó. Tất cả họ đồng ý và tôi phân chia cho các Ðại Ðội tác chiến ngay.

    Riêng 20 thường dân (trong số này, tôi đã biết họ vì trước đây tôi có đến nhà họ lúc thuận tiện), Tôi ra lệnh cho Trung Sĩ I Thoảng chịu trách nhiệm vì Trung Sĩ I Thoảng là Hạ Sĩ Quan Ban 5 của Tiểu Ðoàn (Trung Úy Trưởng Ban 5 vắng) đồng thời tôi giới thiệu Trung Sĩ I Thoảng cho họ biết và nói:
    • “Bà con là thân nhân của Quân Nhân các cấp trong Tiểu Ðoàn tôi, tôi có nhiệm vụ bảo vệ bà con như bảo vệ Lính tôi vậy. Nếu đụng trận bà con nghe lệnh của Trung Sĩ I Thoảng để được an toàn, đừng chạy lộn xộn mà chết, Tiểu Ðoàn đến đâu, tôi đem bà con theo đó”.
    Họ hiểu ý tôi nên rất hoan hỉ.

    Thành Phố Hội An bây giờ trống vắng, 99% đều bỏ ra Ðà Nẵng lánh nạn. Tiểu Ðoàn rời Ty Công Chánh Quảng Nam để đến vị trí phòng thủ theo lệnh Ðại Tá Hướng. Ðó là hướng Bắc Hội An trên đường ra Ðà Nẵng. Trước khi đi, tôi còn để lại một Tiểu Ðội, một máy truyền tin do một Trung Sĩ của Ban 2 Chỉ Huy để đón nhận những người đến muộn.

    Tại vị trí phòng thủ mới, tôi quá mỏi mệt, tinh thần căng thẳng. Tôi đang ngồi suy nghĩ thì Hạ Sĩ I Minh bưng đến một tô cháo và một ly cà phê sữa đang nóng và nói:
    • - Mấy ngày nay Thiếu Tá ít ăn, ít ngủ, chỉ uống nước không, lo suy nghĩ nhiều, em thấy Thiếu Tá ốm đó nghe. Thiếu Tá ăn tô cháo hầm bồ câu và uống ly cà phê để có sức đánh giặc chứ.

    Tôi đang lo lắng, định bảo dẹp đi, nhưng thấy thuộc cấp của mình thương mình, lo cho mình như thế nên không đành và nói:
    • - Mấy ông kia ăn chưa? Bồ câu đâu mày có?
      - Thưa Thiếu Tá, lúc nãy ở Ty Công Chánh có chuồng bồ câu có lẽ của ông Trưởng Ty đã bỏ đi rồi, nên em bắt 4 con, em biết Ðại Bàng sẽ rầy, nhưng giờ này có khỏe mới giết được việt cộng chứ Ðại Bàng.
      - Thôi được, để đó, đừng mắc võng nữa nghe.

    Từ sáng đến giờ, tôi chỉ uống nước không ăn gì ngoài một tô mì gói có đập vào hai hột gà cũng do Hạ Sĩ I Minh làm mà thôi. Cảm thấy đói, hớp mấy miếng cà phê, ăn được gần nửa tô cháo thì nghe tiếng trực thăng, tôi nhìn ra thì thấy từ hướng Quân Ðoàn I có hai chiếc máy bay bay vào khá cao. Tôi bảo Trung Úy Bình, Sĩ Quan Truyền Tin mở máy qua tần số Quân Ðoàn liên lạc xem sao. Không liên lạc được mặc dù Bình đã có tất cả đặc lệnh truyền tin trong tay, đã liên lạc nhiều tần số và nhiều giới chức có thể đi bằng máy bay nhưng vô hiệu. Tôi biết chắc đó là máy bay Quân Ðoàn, nhưng không biết giới chức nào mà thôi. Lúc này, tôi hoàn toàn thất vọng. Tôi ra lệnh Ðại Úy Quý, Trưởng Ban 3 gọi các Ðại Ðội Trưởng về họp đồng thời thu hết Tiểu Ðội ở Ty Công Chánh trở về Tiểu Ðoàn. Tôi còn ra lệnh Ðại Úy Hà Thúc Thuyên đi với một máy, vài Lính bảo vệ đến Bộ Chỉ Huy Tiểu Khu xem Ðại Tá Hướng thế nào mà không liên lạc được.

    Bây giờ là 2 giờ sáng ngày 29.3.1975. Ðại Úy Thuyên báo Trung Ðoàn 2 đã âm thầm ra hướng biển để về Ðà Nẵng. Tiểu Ðội ở Ty Công Chánh đã đến Tiểu Ðoàn mang theo 9 người Lính đến muộn. Tôi cho về lại Ðại Ðội của họ cả. Như thế giờ này Tiểu Ðoàn có 479 Quân Nhân tham chiến chưa kể 50 Quân Nhân các Ðơn Vị khác đi theo. Sau một hồi bàn thảo của Sĩ Quan Tham Mưu và các Ðại Ðội Trưởng, tất cả quyết định rút về Ðà Nẵng, vào trình diện Quân Ðoàn. Tôi hoàn toàn đồng ý và trình bày:
    • - Bây giờ còn sớm, chưa tới 3 giờ, chúng ta đến Chùa Non Nước sẽ gặp Ðơn Vị phòng thủ Quân Ðoàn ở đó trời chưa sáng, họ không nhận diện được ta có thể ngộ nhận và bắn lầm. Tôi quyết định 4 giờ sáng chúng ta xuất phát theo đội hình Ðại Ðội 1 đi dẫn đầu, Ðại Ðội 3 bên trái, Ðại Ðội 4 bên phải, Ðại Úy Thuyên Tiểu Ðoàn Phó đi với Ðại Ðội này vì có Trung Ðoàn 2 đi ra biển, nếu gặp tiện việc liên lạc hàng ngang tránh ngộ nhận. Ðại Ðội 2 đi sau, Bộ Chỉ Huy Tiểu Ðoàn đi giữa, gia đình đi sau Bộ Chỉ Huy Tiểu Ðoàn. Trên đường đi nếu chạm địch, chúng ta phải yểm trợ nhau đưa nhau về Ðà Nẵng. Tất cả, nếu không ai có ý kiến gì khác thì về Ðơn Vị chuẩn bị lên đường khi có lệnh.

    Ðúng 4 giờ sáng ngày 29.3.1975, Tiểu Ðoàn bắt đầu di chuyển thứ tự theo lệnh như đã phân nhiệm. Trên đường đi, chúng tôi không gặp một sự kháng cự nào, chỉ gặp vài du kích bắn lẻ tẻ,vô sự, các Ðại Ðội phản ứng nhưng vẫn tiến quân. Gần 9 giờ sáng, Ðại Ðội đầu do Trung Úy Thành Chỉ Huy báo cáo đã đến Non Nước, gặp Ðơn Vị bạn, đã nhận diện và nói chuyện vời nhau. Trung Úy Thành nói chuyện đã gặp một Ðại Úy Thủy Quân Lục Chiến đang ngồi trên chiến xa nói là họ được lệnh không cho một Quân Nhân nào vào Ðà Nẵng mà mang súng, muốn vào phải bỏ súng ở đây. Tôi nghe cũng ngạc nhiên. Lính mà không cho mang súng thì đánh giặc bằng gì, ôm mà cắn hả? Lệnh gì kỳ cục vậy.

    Tôi nói cho Trung Úy Thành ra lệnh cho Binh Sĩ đứng tại chỗ, cấm phản ứng để tôi lên tiếp xúc. Tôi ra lệnh cho Ðại Úy Quý là các Ðại Ðội thu hẹp gần Tiểu Ðoàn, bố trí tại chỗ chờ lệnh và nói Ðại Úy Thuyên đến gặp tôi. Trên con đường đến gặp Ðại Úy Thủy Quân Lục Chiến, tôi suy nghĩ: Tình hình an ninh Ðà Nẵng rất xấu, đã có việt cộng cải trang thành lính xâm nhập rồi, nên mới có lệnh đó.

    Tôi gặp vị Ðại Úy Thủy Quân Lục Chiến và trình bày sự việc để xin được vào Ðà Nẵng. Ông ta dứt khoát và bảo đó là lệnh, tôi không thể sai được. Tôi cũng biết lệnh của Quân Ðội, tôi nói tình lý cho Ðại Úy Thủy Quân Lục Chiến và gần như năng nỉ. Ông ta mềm lòng và nói để hỏi lại cấp trên. Tôi tìm hiểu Thiếu Tá Ðịnh là cấp trên của ông ta vì Thiếu Tá Ðịnh học chung một Khóa Bộ Binh cao cấp với tôi năm 1973 ngủ chung một phòng, cùng người Huế, nên chúng tôi cũng thân nhau. Tôi cũng nói cho ông ta biết là tôi cũng là bạn thân với Thiếu Tá Ðịnh, Tiểu Ðoàn Trưởng Thủy Quân Lục Chiến, vị Ðại Úy này xác nhận là Thiếu Tá Ðịnh là Tiểu Ðoàn Trưởng của ông ta. Ông ta nói chuyện với Thiếu Tá Ðịnh sau đó trao máy cho tôi để nói chuyện. Thiếu Tá Ðịnh cho tôi biết Quân Ðoàn đã đi hết, đã bỏ ngõ, Thủy Quân Lục Chiến cũng đang tự tìm cách về Sài Gòn chưa biết tính sao đây. Thế là hết! Tôi trả máy cho Ðại Úy Thủy Quân Lục Chiến.

    Tôi ra lệnh Ðại Úy Quý gọi tất cả Sĩ Quan đến gặp tôi. Bây giờ là 9 giờ 30 sáng ngày 29.3.1975 tại Chùa Non Nước, Ðà Nẵng. Vị Ðại Úy Thủy Quân Lục Chiến cũng báo cho tôi biết là tôi được tự do vào Ðà Nẵng. Tôi chỉ nói cám ơn. Chiến xa nổ máy quay đầu chạy lui về Ðà Nẵng có tùng thiết Thủy Quân Lục Chiến theo. Thiếu Tá Ðịnh Thủy Quân Lục Chiến cũng cho tôi biết không còn phương tiện vào Sài Gòn nữa, chính Ðơn Vị ông ta cũng phải tự lo liệu lấy. Không ai Chỉ Huy nữa. Hải Quân ở Tiên Sa cũng nhổ neo hết rồi.

    Tất cả Sĩ Quan có mặt. Tôi trình bày tình hình Quân Ðoàn, Hải Quân do Thiếu Tá Ðịnh cho biết chính ông ta cũng không biết xử trí thế nào. Tôi nói:
    • - Tôi đã cùng Quân Nhân các cấp trong Tiểu Ðoàn chiến đấu bên nhau bấy lâu nay, nhất là sau Tết cho đến bây giờ, tình hình chiến sự sôi động, gian lao khổ cực cùng anh em. Tôi đã đoán được tình hình, cố gắng đưa Tiểu Ðoàn về đây để được cùng nhau vào Sài Gòn tiếp tục chiến đấu, nhưng bây giờ sự việc xảy ra ngoài ý muốn của chúng ta, tôi rất đau khổ về sự việc này.

    Tôi cũng kể về sự tiếp xúc của tôi và Thiếu Tá Ðịnh Thủy Quân Lục Chiến, sự suy luận của tôi, sự hiểu biết về tình hình của tôi cho tất cả nghe và nói tiếp:
    • - Không nên tập trung cả Ðại Ðội, sợ bị tấn công bất thường, chỉ từng Trung Ðội giải thích cho họ hiểu, thông cảm tìm cách vào Sài Gòn hoặc về gia đình tùy ý. Quyền Chỉ Huy bây giờ tùy nghi các anh lo liệu. Nếu ai về nhà thì vũ khí nên phá hủy đừng để lọt vào tay việt cộng. Các bạn tự do thi hành theo ý mình, điều cần nhất là phải an ủi, giải thích cho Lính hiểu tâm trạng của chúng ta bây giờ.

    Có nhiều người lưỡng lự chưa muốn đi. Lúc này tôi như cái xác không hồn, ngồi xuống đất, dựa vào cổng trụ cửa ngõ của một nhà bên đường xem phản ứng của Quân Nhân các cấp của Tiểu Ðoàn như thế nào. Các Sĩ Quan đã đến chia xẻ sự đau khổ của tôi, mỗi người một ý.

    Mười giờ 30 sáng ngày 29.3.1975. Tôi vẫn ngồi yên tại chỗ. Trung Ðội Tình Báo của Ban 2 vẫn đứng quanh tôi để bảo vệ như những lúc hành quân. Trung Sĩ I Nguyễn Thoảng đến đứng trước mặt tôi nghiêm đưa tay chào một cách trịnh trọng rồi nói:
    • - Chắc em không vào Sài Gòn đâu Thiếu Tá. Cả Quân Ðoàn không một trận đánh nào mà đã bỏ đi cả, em thấy chán quá rồi. Em chúc Thiếu Tá nhiều may mắn, cố gắng vào cho được Sài Gòn.

    Cái xác không hồn của tôi vẫn ngồi dựa vào trụ vôi, không chào lại, không bắt tay từ giã,tôi nói:
    • - Tao bây giờ không biết tính sao, tao cố gắng đưa Ðơn Vị về tới đây để cùng vào Nam song không ngờ như thế này, tao rất thương anh em nhưng bây giờ ngoài tầm tay tao rồi.

    Vợ Trung Sĩ I Thoảng và 2 con, một đứa 6 tuổi, một đứa 4 tuổi cùng đi với Tiểu Ðoàn từ hôm qua. Chị ta bước tới trước mặt tôi và nói:
    • - Em chúc Thiếu Tá lên đường bình an vào cho được Sài Gòn nghe Thiếu Tá, chứ việt cộng đến cỡ Thiếu Tá nó giết chứ không tha đâu.

    Tôi đứng dậy xoa đầu hai đứa nhỏ đang đứng bên mẹ, có lẽ phản ứng lịch sự đối với đàn bà chứ tôi đã có đến nhà chị ta mấy lần rồi, nên cũng thường thôi. Tôi nói:
    • - Tôi cũng không biết có đi được không, đến đâu hay đó, Thoảng thì chắc nó không giết đâu vì nó cấp bậc nhỏ mà là chiến tranh chính trị ăn thua gì. Cố gắng lo cho hai đứa nhỏ.
      - Cám ơn Thiếu Tá, chúc Thiếu Tá thượng lộ bình an.
      Thoảng tiến lên một bước, đưa tay chào tôi lần nữa.

    Tôi cũng không chào lại, đưa tay bắt và nói:
    • - Thôi mày về đi, tùy tình hình địa phương mà sống chắc không can gì đâu.
    Anh ta đến chào Ðại Úy Hà Thúc Thuyên Tiểu Ðoàn Phó, Ðại Úy Lê Ngọc Nhựt Trưởng Ban 2 Tiểu Ðoàn và Ðại Úy Huỳnh Văn Quý Ban 3 Tiểu Ðoàn rồi từ giã ra đi. Ðến lúc này chỉ còn những Sĩ Quan đó và khoảng 20 Lính của Trung Ðội Tình Báo mà thôi. Còn tôi lại ngồi xuống đất dựa vào trụ vôi. Ðại Úy Thuyên đến nói:
    • - Thôi mình cứ về Ðà Nẵng rồi hãy tính.

    Tôi đang chán nản chưa có quyết định nào dứt khoát thì bỗng nghe một tiếng nổ lớn phía sau nhà tôi đang ngồi. Lính tôi phản ứng ngồi xuống trong thế sẵn sàng tác chiến. Tôi nói:
    • - Minh, mày ra xem cái gì đó?

    Minh đi với hai người lính nữa, sau hơn 5 phút chạy lui, trả lời:
    • - Thiếu Tá ơi! Ông Trung Sĩ I Thoảng tự tử bằng lựu đạn với vợ con ông ta rồi.

    Tôi quá bàng hoàng và xúc động, tự nhiên tôi bật khóc. Tôi đã đứng trước hàng trăm cái chết, sự rên la đau đớn, sự nhắn gởi trối trăn của thuộc cấp sắp chết mặc dầu tôi rất xúc động, tôi cũng có trái tim biết đau khổ nhưng tôi tự kềm chế không bao giờ khóc, nhiều lắm là đỏ con mắt. Tôi cố gắng kềm chế không để cho thuộc cấp biết sự mềm yếu về tình cảnh của tôi. Thế mà hôm nay không hiểu sao tôi lại bật khóc, có lẽ đây là lần khóc đầu tiên và cũng là lần khóc cuối cùng trong 13 năm quân ngũ của tôi đối với thuộc cấp. Tôi hỏi:
    • - Nó chết ở đâu.
      - Ông chết ở nhà kia.

    Theo tay chỉ của Minh thì sau căn nhà tôi đang đứng cách một cái nữa. Tôi đi theo Minh, 6 người Lính bảo vệ tôi cũng đi theo. Căn nhà tôn nhỏ xây vách chung quanh. Một cảnh tượng hãi hùng hiện ra trước mắt tôi. Bốn thi hài không toàn vẹn, một xách áo quần, mền còn để lại trong một góc của căn nhà, máu đang chảy, thịt tung tóe dính cả vào tường. Tôi không nói gì, quan sát và đứng nghiêm chào vĩnh biệt 4 anh hùng rồi ra đi. Các Binh Sĩ theo tôi cũng bắt chước chào rồi đi ra đường.



              
    Bây giờ là 11 giờ ngày 29.3.1975.

    Một Trung Sĩ I cấp bậc quá nhỏ so với tôi, một thuộc cấp mà trước đây tôi đã từng có lúc gọi bằng “thằng”, một phần vì anh ta nhỏ tuổi hơn tôi, phần khác vì gọi như thế cho thân mật, có những lỗi lầm mà tôi đã rầy la đôi khi còn nặng lời nữa, thế mà hôm nay tôi phải gọi là Ông,
              
    Ông Thoảng

              
    với lòng tôn kính vì đây là một Vị Anh Hùng hơn tôi rất nhiều, ít nhất là lòng can đảm, sự thể hiện bất khuất không thể sống chung với cộng sản.

    Hôm nay tôi viết để vinh danh một Quân Nhân Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa cho con cháu sau này biết đến.
              
    Xin nghiêng mình tôn vinh một Vị Anh Hùng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.

              


    Hai giờ chiều ngày 29.3.1975, việt cộng đã treo cờ ở Tòa Thị Chính Ðà Nẵng.






    Trương Quang Chung (Hoài Việt)



    nguồn: batkhuat.net

              

Hình đại diện
Hoàng Vân
Bài viết: 9677
Ngày tham gia: Thứ sáu 20/03/15 16:11
Giới tính:

Tháng Tư buồn nhớ Quê Nhà

Bài viết bởi Hoàng Vân » Chủ nhật 14/04/19 16:35

  •           





    Tháng Tư
    buồn nhớ Quê Nhà

    ___________________________
    Nguyễn Nhơn





    Tôi thường hay thích hát bài nhạc Bên Bờ Đại Dương của nhạc sĩ Hoàng Trọng.
    • “Đất nước tôi màu thắm bên bờ đại dương
      Bắc với Nam, tình nối qua lòng miền Trung
      Đất nước tôi từ mái tranh nghèo Bắc Giang
      Vượt núi rừng già Trường Sơn
      Vào tới ruộng ngọt phương Nam.
      Dân nước tôi từng đấu tranh diệt ngoại xâm
      Trên máu xương từng hát ca bài thành công
      Dân nước tôi nòi giống hùng cường Lạc Long
      Làm gái toàn là Trưng Vương
      Làm trai rạng hồn Quang Trung”

      (Bên Bờ Đại Dương của nhạc sĩ Hoàng Trọng.)

    Đất nước tôi là vậy. Dân nước tôi cũng là vậy. Lời ca bài hát rất đơn giản không cầu kỳ chải chuốt ấy thế lại làm lòng người thiết tha buồn thảm trên nỗi chông chênh trong một số phận bất hạnh của dân tộc này.

    (===>>> ĐẤT NƯỚC TÔI - Tôn Nữ Hoàng Hoa)



              
    Những ngày gian khổ, tù đày trên đỉnh Hoàng Liên
    Những khi thao thức nhìn qua song sắt
    Ánh trăng chiếu dọi núi đồi
    Nghĩ đến cuộc đời trôi nổi
    Từ quê nhà êm ấm Miền Nam
    Cùm trói lên tận Hoàng Liên
    Lẩm nhẩm lời ca tình tự Dân tộc
    “Đất nước tôi từ mái tranh nghèo Bắc Giang
    Vượt núi rừng già Trường Sơn
    Vào tới ruộng ngọt phương Nam ….”

    Lòng thêm sầu muộn
    Suy nghĩ về Đất nước điêu linh
    Và chợt thấy lòng phấn khởi vững tin
    Như tổ tiên tự rèn luyện
    Đượm thấm khí thiêng sông núi Việt
    Vượt qua gian khổ điêu linh
    Giữ cho giang sơn gấm vóc trường tồn

              


              
              
    Khí thiêng sông núi Việt
    _________________________

              



    Tôi sanh ra từ làng quê Bưng Cầu
    Xứ Thủ, Một cây Dầu, Bình Dương
    Đất gò Miền Đông Nam bộ
    Bên dòng suối nhỏ hiền hòa
    Một vạc bưng trải dài bên bờ suối
    Cây cầu ván mộc mạc bắc ngang
    Dọc bờ suối hai lỗ mội
    Mội Chơ, mội Thầy Thơ
    Mội Thầy Thơ thơ mộng
    Dưới cội trăm già rợp bóng
    Trĩu trái tím ngắt, vị ngọt ngào


    Dòng An Giang thuở học trò
    “Giòng An Giang nên thơ khiến nhớ”
    Rừng U Minh âm u minh minh
    Nơi chiến trường máu đổ, tử vong
    Sông Hậu những chiều lộng gió
    Đón đợi người yêu tìm đến


    Mùa đông Hoàng Liên Sơn
    Đỉnh Fansipan tuyết trắng
    Xuân về hoa bang nở trắng núi đồi
    Mùa hè dưới chân rặng Trường Sơn
    Nắng như đổ lửa
    Mùa thu dòng suối A Mai êm ả
    Dịu dàng, róc rách chảy về xuôi
    Bến Ngọc chiều tà hiu quạnh
    Nhớ quê nhà Miền Nam


    “Ai hỏi tôi từ đâu đến?
    Tôi đáp, Tôi từ Việt Nam đến đây” (*)
    Tôi là người Việt Nam
    Mang dòng máu Lạc Việt
    Đượm khí thiêng sông núi
    Đất Việt bên bờ Biển Đông


    Ngày nay dân tộc tôi chẳng may
    Bị loài cọng sản quốc tế
    Đưa vào vòng bạo tàn hắc ám
    Nhưng rồi cũng có một ngày
    Tuổi trẻ Việt Nam bừng lên
    Sức sống giống giồng Lạc Việt
    Xóa tan u minh cọng sản
    Đưa non sông qua cơn lầm than
    Vén mây mờ cho giồng giống
    Núi sông Đất Việt
    Lại rạng rỡ bên bờ Biển Đông




    Nguyễn Nhơn
    (Mùa hè 2013 trên đất Mỹ)

              
    (*) Thơ Nguyễn Thanh Bạch

              


              
    Nguyễn Nhơn

    Quốc Hận 44
    24/3/2019

              
              

              
              

Hình đại diện
Hoàng Vân
Bài viết: 9677
Ngày tham gia: Thứ sáu 20/03/15 16:11
Giới tính:

Đà Nẵng nỗi nhớ ngậm ngùi

Bài viết bởi Hoàng Vân » Chủ nhật 14/04/19 17:10

  •           



              


    Chợ Hàn - Đà Nẵng 1960

              


              


              
    Đà Nẵng
    nỗi nhớ ngậm ngùi

    _________________________




    Thôi mất em rồi! Đà Nẵng ơi!
    Ta nhớ thương em cả một đời
    Từ độ quân đi không trở lại,
    Tháng ba năm ấy, lệ đầy vơi.

    Nhớ những chiều Thu, gió heo may
    Trường xưa, sân nắng lá rụng đầy
    Từng bước chân ai, tà áo trắng
    Theo nắng vàng về cuối chân mây.

    Nhớ những ngày, mưa rớt trên sông
    Bến đò An Hải mỏi mòn trông
    Thuyền đưa viễn khách đi biền biệt
    Để nước chạnh buồn nỗi chờ mong.

    Rồi những chiều Xuân có gió về
    Dấu hài, áo lụa trắng Sơn, Khê
    Mình dẫn nhau về thăm Non Nước
    Để nghe biển hát khúc tình quê.

    Ngôi chợ thân quen đã mất rồi
    Đèn vàng hiu hắt giữa mưa rơi
    Phố cũng thở dài sau chinh chiến
    Tuổi cũng buồn theo tháng ngày trôi.

    Nhớ con đường cũ rất yêu thương
    Giờ đã thay tên lạ phố phường
    Thanh Bồ, Đức Lợi còn áo trắng?
    Vang tiếng chuông ngân, bóng Giáo đường.

    Thương những chiều mưa trên sông Hàn
    Bến xưa còn đợi chuyến đò ngang,
    Khách đi, đi mãi phương trời thẳm
    Sao chưa về, để Nước thở than!?

    Ngã Năm ngày ấy, có còn không?
    Nhớ làm sao những gánh cháo lòng
    Quên làm sao được hương chè thạch
    Ấm lòng ai những buổi chiều đông.

    Nhớ bến Tiên Sa một thuở nào
    Soi nghiêng bóng núi, gió lao xao
    Lung linh trong sóng vàng biển nhớ
    Ai về thắp lại những vì sao.

    Đà Nẵng là em, em là duyên
    Ta chờ em như bến đợi thuyền
    Gợi giấc mơ xưa mùa chinh chiến
    Chập chùng theo giấc ngủ cô miên.

    Thương quá là thương Đà Nẵng ơi!
    Hát về em, tiếng hát ngàn đời
    Nhặt cánh phượng tàn, rơi trên áo,
    Đỏ thắm tim ai, nhớ một người.

    Ta vẫn còn nhau hay mất rồi,
    Mà ngàn trùng cách trở chia phôi
    Sông Hàn, ta gọi em trong gió,
    Tương tư bóng núi Hải Vân ơi!






    Lê Tấn Dương
    Olympia 2015

              




              
              


Hình đại diện
Bạch Vân
Bài viết: 3361
Ngày tham gia: Thứ sáu 20/03/15 19:19
Giới tính:

Re: - 30/04/2019 - tưởng niệm 44 năm người Việt mất miền Nam Tự Do

Bài viết bởi Bạch Vân » Thứ hai 15/04/19 12:20

          


Chuyện buồn tháng tư





(Kính dâng Quê Hương Việt Nam và
những Anh Hồn Tử Sĩ đã hy sinh ngày 30/4/75)




Hỡi ai thương nhớ quê hương
Xin nghe tôi kể chuyện buồn tháng Tư
Tháng Tư, trời đất mây mù
Lệnh hàng, buông súng, thiên thu còn buồn!
Nghẹn ngào, nhục tủi, đau thương
Oan khiên máu đỏ ngập đường lui quân
Thân người đổ xuống theo thân
Không làn đất phủ, không lần tiễn đưa !
Xác người bón gốc rừng thưa
Nước tôi có một Tháng Tư kinh hoàng !
Tháng Tư nghe lệnh đầu hàng
Bao người thương lá cờ vàng quyên sinh!
Nước nguy, vị nước, quên mình
Mất thành, anh dũng cùng thành, chết theo!
Tháng Tư khói lửa ngặt nghèo
Vô danh quốc sử bao nhiêu anh hùng!
Tháng Tư vợ trẻ khóc chồng
Mẹ già chan chứa lệ hồng khóc con
Tháng Tư đại bác nổ giòn
Trẻ thơ chết thảm dưới cơn đạn thù
Tháng Tư rộng cửa lao tù
Nước tôi từ đấy đau nhừ nỗi đau
Núi rừng người nối chân nhau
Kiếp tù lạ nhất địa cầu, thảm chưa !
Trong tù, tù chết như mơ
Ngoài tù, dân chết bên bờ biển đông
Biển xanh pha đỏ máu hồng
Rừng xanh lệ đỏ từng dòng mồ hôi !
Tháng Tư ai biến nước tôi
Thành lò hỏa ngục thiêu người tang thương!
Hỡi ai còn nhớ quê hương
Lắng nghe tôi kể chuyện buồn tháng Tư
Nghe rồi, xin chớ làm ngơ
Vì quê ta đã đến giờ đổi thay
Góp vào, xin góp bàn tay
Làm cơn gió lộng thổi bay mây buồn
Ai còn nghĩ đến quê hương
Hẳn lòng đau đớn chuyện buồn Tháng Tư

Ngô minh Hằng


Nguồn:http://thongominhhang1.blogspot.



          

          


Hình đại diện
Hoàng Vân
Bài viết: 9677
Ngày tham gia: Thứ sáu 20/03/15 16:11
Giới tính:

Trên Đại Lộ Kinh Hoàng

Bài viết bởi Hoàng Vân » Thứ ba 16/04/19 13:32

  •           



              


    Trên Đại Lộ Kinh Hoàng

              


              


              
    Trên Đại Lộ Kinh Hoàng
    _________________________




    Ở một nơi chẳng biết bước thế nào
    để tránh những mồ ma nằm dưới đất
    Đại Lộ Kinh Hoàng xương người ngất ngất
    máu nhuộm nâu đen xác rữa trăm ngày


    Hải Lăng một ngàn chín trăm bảy hai
    những cây số đường đau như tên gọi
    người chết không có thời gian hấp hối
    chết tan tành - chết bầm dập đó đây


    Mẫu thịt dính trên bụi cỏ chòm cây
    xương trắng hếu phơi dài trên quốc lộ
    pháo đã rót theo dòng người chạy bộ
    đạp lên xương - lội lên máu mà đi


    Đại Lộ Kinh Hoàng vết thương Quảng Trị
    có bao ngàn dân bỏ xác ven đường
    Chạy Giặc Cầu Dài dấu nhấn tai ương
    người Quảng Trị ngàn năm chưa quên hận


    Bến Đá, cầu Dài phải đâu chiến trận
    là đoạn đường giặc pháo xuống đầu dân
    đoạn đường có cuộc bỏ phiếu bằng chân
    người Quảng Trị chạy về Nam trốn giặc


    Mấy mươi năm căm hờn xưa chôn chặt
    mười bốn tháng ba ngày của tóc tang
    đất Quảng Trị đầy một trời khói nhang
    tế vong linh những người đã nằm xuống


    Những cái chết bầy nhầy trên mặt ruộng
    chết ở đường cùng chẳng chỗ che thân
    những cái chết chỉ còn mỗi hai chân
    lăn lóc đầu lâu - cái nguyên, cái nửa


    Mồ nào chôn đất đai nào đủ chứa
    đống thịt da mấy tháng giữa nắng mưa
    lúc nhúc bọ giòi thối xong tới rữa
    Đại Lộ Kinh Hoàng ai nhớ ai quên?


    Người Quảng Trị trầm trầm gọi cái tên
    "Chạy giặc cầu Dài - Cầu Dài Chạy Giặc"
    đoạn đường đi qua như làn dao cắt
    ngọt lịm dưới chân đau buốt tận đầu


    Đại lộ kinh hoàng vết thương thật sâu
    sâu đến nỗi nửa kỷ còn đau rát
    Quảng Trị có một Cổ Thành tan nát
    còn có đoạn đường của máu của xương





    nguyễn thanh khiết
    tháng 3-2019
    Viết cho bạn bè Quảng Trị của ta

              






              


    Đây Nguyễn quý Hải
    đầy khí phách của tên cướp miền Bắc
    Tiểu đoàn trưởng Pháo Binh thuộc Trung đoàn Bông Lau
    người đã ra chiêu cày nát dân lành trên đoạn đường Kinh Hoàng
    và hảnh diện xem đấy là "công trạng"





    Đây Nguyễn quý Hải
    kiếm thêm tí tiền bằng sách "Mùa Hè Cháy" (xb tháng 04/2012)
    tả lại chiến công hiển hách giết vài ngàn người dân mang trọng tội là "dân miền Nam"
    tại Hải Lăng, Quảng Trị vào mùa Hè 1972

              



              
              

Trả lời

Quay về “Chuyên đề”