ngõ xưa

Ngoc Han
Bài viết: 1040
Ngày tham gia: Thứ tư 20/05/15 14:24

Re: ngõ xưa

Bài viết bởi Ngoc Han » Thứ bảy 02/02/19 20:25

ty đã viết:
Thứ bảy 02/02/19 12:55
outside, it is raining. its dripping sound eases my soul.
the sound of the rain needs no translation.


:flower:
Titre : Il pleure dans mon coeur
Poète : Paul Verlaine (1844-1896)
Recueil : Romances sans paroles (1874).

Il pleure dans mon cœur
Comme il pleut sur la ville ;
Quelle est cette langueur
Qui pénètre mon cœur ?

Ô bruit doux de la pluie
Par terre et sur les toits !
Pour un cœur qui s'ennuie,
Ô le chant de la pluie !

Il pleure sans raison
Dans ce cœur qui s'écœure.
Quoi ! nulle trahison ?...
Ce deuil est sans raison.

C'est bien la pire peine
De ne savoir pourquoi
Sans amour et sans haine
Mon cœur a tant de peine !

Paul Verlaine.
:flower:

ty
Bài viết: 49
Ngày tham gia: Thứ bảy 08/12/18 06:03

Re: ngõ xưa

Bài viết bởi ty » Chủ nhật 03/02/19 11:33

Bạch Vân đã viết:
Thứ bảy 02/02/19 13:24
  •           
    Ngoc Han đã viết:
    Thứ bảy 02/02/19 05:42
    Vậy mà cứ tưởng ...xo ri xo ri :dntknw:

    ngõ xưa bờ trúc lạnh miền
    lá bay muà cũ cửa thiền lặng thinh

    hì hì hì anh Ngoc Hân :D , em còn đoán được TY là phụ nữ trẻ đẹp muh :giggles:


              
ôi, Bạch Vân dễ thương quá :kssflwr: :kiss: ty nghĩ, Bạch Vân cũng là giai nhân đó :flower:.

ty
Bài viết: 49
Ngày tham gia: Thứ bảy 08/12/18 06:03

Re: ngõ xưa

Bài viết bởi ty » Chủ nhật 03/02/19 11:44

Ngoc Han đã viết:
Thứ bảy 02/02/19 20:25

Titre : Il pleure dans mon coeur
Poète : Paul Verlaine (1844-1896)
Recueil : Romances sans paroles (1874).

:flower:
xin cám ơn mr. Ngoc Han rất nhiều đã giới thiệu cho ty thi hào Verlain và bài thơ tuyệt tác!

:flwrhrts:

LỆ ĐỔ TIM TÔI

Lệ đổ tim tôi
Như mưa rơi trên phố,
Ôi sao khốn khổ, rã rời,
Thấm dần vào trái tim côi.

*
Tiếng mưa êm rơi
Giọt trên mặt đất, giọt rơi mái nhà,
Mưa rơi vang vọng tiếng ca,
Cho con tim nhỏ mãi pha chán chường.

*
Nức nở không đâu,
Trong tim tởm lợm bấy lâu,
Chẳng hề bội phản,
Cớ đâu thảm buồn.

*
Làm sao biết được cội nguồn
Cơn đau thống thiết,
Chẳng thương, không thù,
Tim tôi sao quá mịt mù nỗi đau!

Lê Thân Hồng Khanh

Phỏng dịch theo bài thơ “IL PLEURE DANS MON COEUR” của VERLAINE

http://tongphuochiep-vinhlong.com/2017/ ... nt-page-1/
Last edited by ty on Chủ nhật 03/02/19 11:53, edited 1 time in total.

ty
Bài viết: 49
Ngày tham gia: Thứ bảy 08/12/18 06:03

Re: ngõ xưa

Bài viết bởi ty » Chủ nhật 03/02/19 11:50

trăng huyết (nguyễn.thị.minh. ngọc). loe loé một *vết thương dậy thì* dị thường rờn rợn, đẫm dòng máu sẫm tươm ra từ trăng khiến cô gái nhỏ ngập ngụa trong màu đỏ mà trăng hắt ra lênh láng. hình như, vừa khi cơ thể thức giấc cô bé đã chết đuối giữa những cung bậc cảm xúc nhập nhằng chòng chéo bàng bạc sắc màu cấm kỵ...Huyên và ông Hạo. nên, trăng hoang hoải khúc lạnh lùng biển thê lương vẽ chân dung ngỡ ngàng.

và bên kia vùng trời, có một mùa thơ dại oan khiên với hồn thơ ngậm ngùi huyết lệ:
lung linh hồn quê cũ
mây trắng phủ khắp trời
nhớ trăng khô hết máu
muôn trùng dặm núi ơi!

[nguyễn.lương.vỵ-nửa đêm thức dậy nhìn mây trắng]
*
họ, lương vỵ và minh ngọc, có gặp nhau ở điểm nào chăng? tôi nghĩ là có, khi đọc thêm những vần thơ này của NLV:
thơ là máu, kinh kỳ là nguyệt
nguyệt đầy vơi ta biết làm sao
nguyệt cuồng trong máu lao xao
nói chi sấm chẻ ngàn cao giữa mùa...

ty
Bài viết: 49
Ngày tham gia: Thứ bảy 08/12/18 06:03

Re: ngõ xưa

Bài viết bởi ty » Thứ ba 05/02/19 16:24

chim xoè bướm lượn hoa bung
xuân hơn hớn họa chân dung rỡ ràng
nắng gieo hực hỡ trên ngàn
gió hây hẩy thổi vô vàn tình xuân

*
cung chúc tân xuân :flower:

ty
Bài viết: 49
Ngày tham gia: Thứ bảy 08/12/18 06:03

Re: ngõ xưa

Bài viết bởi ty » Thứ năm 07/02/19 15:32

chiếc xe giận dữ chồm lên rồi lảo đảo thắng gấp lại thở ra những tiếng rít rợn người. đám người tội nghiệp đang ngồi túm tụm dưới sàn ngã chúi nhũi vào nhau, có người đập cả đầu vào thành xe. bên ngoài, người tài xế xí xa xí xô một tràng tiếng Thái rồi chạy xuống mở cửa. nắng ùa vào, vỡ từng giọt rực rỡ lên những khuôn mặt thất thần nhàu nhĩ. trên cao, dải mây trắng vắt vẻo trên bầu trời xanh trong ngan ngát những hoa văn hy vọng. xa xa văn phòng Cao Ủy Liên Hợp Quốc sừng sững ngự, phác thảo một miền đất hứa xa xôi, huyễn ảo.

ngày mai, hình như, là ngày đầu năm...

ty
Bài viết: 49
Ngày tham gia: Thứ bảy 08/12/18 06:03

Re: ngõ xưa

Bài viết bởi ty » Thứ bảy 09/02/19 00:15

*hấp hối* của *trần băng khuê* tràn ngập những tiết tấu tịch mịch uyên áo, giúp loài người lặng nghe thần chết rảo bước qua đời. như *người xa lạ* - albert camus - nằm dài trong xà lim hít hà hương vị chiều hè chờ tử thần đưa đón.

Ngoc Han
Bài viết: 1040
Ngày tham gia: Thứ tư 20/05/15 14:24

Re: ngõ xưa

Bài viết bởi Ngoc Han » Thứ bảy 09/02/19 01:11

Có người nhận diện qua từ vô thức rồi đến tỉnh thức, đi đến sự nổi loạn, và lương tâm bị đè bẹp bởi nghịch lý, phi lý trong một xã hội điên đảo.
Đọc thử:
Khung cửa hẹp của André Gide được tiên sinh Bùi Giáng chuyển ngữ.

Ai đẩy Thuý Kiều vào lầu xanh? Ai xô Alissa vào khung cửa hẹp? Định mệnh hay nghi ngẫu? Hoàn cảnh xã hội, tư tưởng tôn giáo, hay ý thức quyết tuyển tự do của con người, hay tâm thức của thiên tài sáng tác? Hay mọi thứ đó phối hợp?

Ta tạm nói theo lối hồ đồ: chính Nguyễn Du đã đẩy Kiều vào lầu xanh; chính Gide đã xô Alissa vào khung cửa hẹp. Để làm gì?

Vào phong trần, Thuý Kiều té sấp ngửa, mình mẩy đầy bụi, xiêm áo đảo điên, bị tước đoạt mọi quyền sống, chính khi đó Nguyễn Du lại đề huề đưa đức lý công thức ra khuyên giải; nhưng tại sao trong lời tương nhượng ôn tồn, bỗng dưng toàn thể vấn đề tư tưởng được đặt trở lại với xã hội Á Đông?

Bước vào khung cửa hẹp băng tuyết, nằm chết lạnh giữa niềm trinh bạch cóng giá chơi vơi, tiếng than dài của Alissa bỗng báo hiệu cho xã hội Tây Phương biết rằng họ đã sống dở chết dở, suốt hai nghìn năm. Nghĩa là kể từ ngày những tiếng nói dậy từ nguồn sống thiên thu bị nhân gian hiểu theo lối hẹp hòi công thức.

Đứng ở bình diện tư tưởng khác, chúng ta lại còn nghe ra ngôn ngữ hư vô bàng bạc. Gide cũng như Nguyễn Du đều suy tưởng lẽ hư vô đến tột vời, và còn đi xa hơn 1 hơn những thiên tài như Neitzsche, nhìn thấy chân trời phối hợp của hư vô và vĩnh thể, bắt gặp Lão Tử, Thích Ca, Perménide, Homère aède Hy-Lạp và người dân quê Việt Nam.

Gió đưa cơn buồn ngủ lên bờ
Nhà khung cửa hẹp có ai ngờ chi không?

Và lời tựa đến đây chưa có kết thúc. Tuy nhiên, cũng có thể kết thúc bằng lục bát thạch lựu mùa hè:

Lựu hoa đầu ngõ lập lòe
Dưới hoa quyên đã gọi hè thế ru
Trong hoa phát tiết sa mù
Mùa dâng nhị bội sương phù du tuôn.

Bùi Giáng

ty
Bài viết: 49
Ngày tham gia: Thứ bảy 08/12/18 06:03

Re: ngõ xưa

Bài viết bởi ty » Thứ ba 12/02/19 00:45

thánh nữ Alissa chọn "khung cửa hẹp" để sống, dựa theo lời giảng của vị mục sư "vì chưng nhỏ hẹp mới chính là nguồn dẫn tới Nguồn Sống". cô hy sinh nhường tình yêu của mình cho em gái mình Juliette, tự nói lời chia ly với ngừơi yêu. tuy nhiên cô vẫn mong muốn Jerome đừng quên cô qua hành động cho chàng một món qùa để Jerome tặng cho người yêu tương lai, đòi Jerome dung tên mình để đặt tên con gái ... rồi tức tưởi chết.

có phải Alissa chỉ chọn "khung cửa hẹp băng tuyết" theo "lối hẹp hòi công thức" của xã hội Tây Phương nên "đã sống dở chết dở ", chứ cô không sống thật lòng mình?

*


xin cám ơn mr. Ngoc Han :flower:

ty
Bài viết: 49
Ngày tham gia: Thứ bảy 08/12/18 06:03

Re: ngõ xưa

Bài viết bởi ty » Thứ ba 12/02/19 13:40

con bé rủ rê, "chị vào dạy với tụi em nhé. trường đang thiếu giảng viên giáo lý và con nít thì dễ thương lắm." đôi mắt bé rực màu thanh khiết, như tôi ngày xưa. nhưng tôi ngày nay chỉ xam xám màu bùn nên rụt rè thoái thác, "hay em để tôi làm trật tự, khiêng bàn ghế, chuốt viết chì và dẫn các bé gái đi toilet thôi, có được không?"

Trả lời

Quay về “Nhà của bạn ..”