Phết-búc

Trả lời
Hình đại diện
Hoàng Vân
Bài viết: 11749
Ngày tham gia: Thứ sáu 20/03/15 16:11
Giới tính:

Re: Phết-búc

Bài viết bởi Hoàng Vân » Thứ ba 06/03/18 04:26

nắng thủy tinh đã viết:
Thứ ba 06/03/18 03:08
....
Sáng nay xem được cái này, hơn 40 qua.....vậy là sao ta? đánh cho Mỹ cút Nguỵ nhào mà sao giờ tay bắt mặt mừng ngộ hén! :rotfl:
Nhưng có nàng Mỹ hát nhạc Việt cũng khá ok á!
...
  •           


    hehe .. nhờ có Nắng đi rảo mà mình được xem ... :flwrhrts: ...

    VC mà ..
    bên trên thì tay bắt mặt ok bụng mừng (bụng mừng vì có cơ hội lừa thằng Mỹ ... :giggles: ...) ...
    chứ còn dân thì tay bắt mặt mừng từ khuya rồi vì họ biết đâu là tự do sung sướng và đâu là đàn áp khốn cùng ...



              

Hình đại diện
Hoàng Vân
Bài viết: 11749
Ngày tham gia: Thứ sáu 20/03/15 16:11
Giới tính:

Re: Phết-búc

Bài viết bởi Hoàng Vân » Thứ ba 06/03/18 04:54

nắng thủy tinh đã viết:
Thứ ba 06/03/18 03:08
Hihi, Bạch Vân :flower: N. vào YT xem cũng tùy YT đó, thấy có nhiều người hát và đàn guitar hay lắm.Như Thái Lê Dung á.
Còn BV đi đâu mà gặp nhiều tiếng hát "can đảm" vậy :D
...

Hình đại diện
Bạch Vân
Bài viết: 4048
Ngày tham gia: Thứ sáu 20/03/15 19:19
Giới tính:

Re: Phết-búc

Bài viết bởi Bạch Vân » Thứ năm 08/03/18 18:50

          

Nắng ơi ời nghe nè ... hết hồn chưa :lol2:

BV đi kiếm CD ông QT thiệt mà ra giọng ca "can đảm " nè,
sorry nha bà con nhìn thấy cờ máu là muốn lên huyết áp luôn

[BBvideo=560,315]https://youtu.be/qQ7clR9VItk[/BBvideo]



          

Hình đại diện
nắng thủy tinh
Bài viết: 1637
Ngày tham gia: Thứ sáu 15/05/15 06:14

Re: Phết-búc

Bài viết bởi nắng thủy tinh » Thứ sáu 09/03/18 06:13

Ha ha, BV ơi :kssflwr: :rotfl: ...hát vậy mà gọi là ca sĩ thì chắc sĩ tràn đầy đồng quá :rotfl:

N. thường nghe từ link của FB, nên hễ bà con khen thì N. chạy theo và sau đó tràn ra YT luôn nên đa số N thấy là hát được á. Còn bà con chê quá thì N. cũng nghe thử vài giây rồi chạy ra :D

Dạ, anh Hoàng Vân :cafe:. cô nàng TLD đánh đàn thấy ngầu đó anh, mà ca toàn là bolero không thôi, hát cũng okie đó chứ.

Hình đại diện
nắng thủy tinh
Bài viết: 1637
Ngày tham gia: Thứ sáu 15/05/15 06:14

Re: Phết-búc

Bài viết bởi nắng thủy tinh » Thứ ba 17/04/18 01:57

Những dòng tâm tình nhẹ quá, nhẹ như mây mà nghe rưng rức ....

-----------------



Rồi thì mùa đông cũng qua. Tháng tư Bắc Cali lại là những cơn mưa trái mùa ngộ nghĩnh xen kẽ với nắng ấm trong ngày.

Bản hoà tấu Color Of The Winds với tiếng piano rơi róc rách, bên ngoài thì những giọt mưa bám ô cửa phòng rượt nhau trượt xuống. Loanh quanh ngắm lại đời mình mà nghe thênh thang như bản nhạc.

Đôi ba đêm nọ trôi bồng bềnh trong cơn sốt, chẳng còn nghĩ được gì, chẳng còn cảm được gì, cứ nghe giòn rụm tiếng con cười, nghe ê a tiếng con nói trong giấc mụ mị. Sáng thức giấc với tiếng hỏi han ân cần, động viên của gã đờn ông cao lớn đồ sộ “honey, cố gắng tự đứng dậy nào”. Thế là cố và thế là đổ sụp. Hai gã đờn ông chụp kịp trước khi ả đờn bà đổ quỵ, rồi thều thào đối đáp những thông tin cần thiết xong thì cũng chớp nháy đã thấy mình nằm trên xe cứu thương. Đôi mắt quá mỏi để kịp nhìn dung mạo gã đờn ông lực lưỡng mà ngọt ngào tiếng “honey” ấy.

Cơn lạnh buốt khiến thân thể cứ rung bần bật dưới cái nịt ngang người. Gã đờn ông trẻ nhẹ nhàng đến độ chả biết gã gắn kim gắn dây vào người tự lúc nào. Nhà thương yên tĩnh, phòng bịnh bác sỹ, y tá vào ra liên hồi, mỗi người một phần việc, máy móc từ chụp hình, đo đạc đều lần lượt được đẩy vào phòng. Những câu động viên, ủi an chẳng lúc nào thiếu. Đến lúc nước tiểu làm ướt đầm cả một giường, áo quần,...cô y sĩ vẫn động viên “oh darling, don’t worry, I’ll take care of it. Don’t sorry babe”. Rồi cô vừa hát ê a vừa thay tấm trải, vừa lau người cho tôi như thể cô đang gói món quà Giáng Sinh của bề trên vậy. Xong cô đi lấy tặng lại cái áo thun của cô để tôi mặc về nhà. Khi não trạng bắt đầu xài lại được thì cũng là lúc cả một quê hương trong tim ùa về. Chợt chạnh lòng không phải bởi một mình trên xứ người ta mà bởi chạnh lòng cho người dưng cùng màu da, tiếng nói trên đất mẹ. Bao giờ là bao giờ? Bao lâu nữa để dân Nam được hưởng đúng những điều căn bản của một con người?

Rồi tôi cũng ra khỏi cái nơi mà xưa nay vốn dĩ rất ám ảnh, rất sợ bởi không khí, mùi khử trùng và những gương mặt người thì nơi đây, mọi thứ đều nhẹ nhàng. Về tới nhà y sĩ vẫn gọi điện báo kết quả này kết quả nọ, dí gọi sát đít bắt tiếp tục kiểm tra này kiểm tra kia. Chả gặp cô thâu ngân nào bắt phải trả hay ứng viện phí trước khi gặp bác sĩ, cũng chả có gương mặt người nào cơ mặt kéo lên hạ xuống, đầu chân mày đau lại theo độ nghèo giàu của bịnh nhân. Không có những đồng tiền mặt dúi tay nhau để xin thêm tấm trải, cái mền đắp hay chỗ nằm. Tôi về nhà mà chẳng hề hay biết viện phí tất thảy là bao nhiêu. Mọi thứ đều tính sau sức khoẻ con người. Xứ giãy chết đã cho tôi trải nghiệm ngọt ngào để rồi nghe đăng đắng trong cổ.

Cũng bấy lâu không mở đến mạng xã hội, tập trung hít thở, cười nói cho riêng mình. Người đời đến lúc nào đó sẽ quên, chỉ tình thân cận kề mới cho nhau giọt nước mắt lìa đời hay cùng cười lúc mình hạnh phúc, chỉ con cái mới cần mình phải ở. Mở hết lòng ra với đời cũng không ôm được hết nhân gian.

Trong những ngày chợt nắng chợt mưa này, mân mê cuốn sổ em viết riêng tặng hồi sanh thần ba năm trước, cứ dở từng trang là nghe tiếng giấy rào rạo rồi từng trang một rớt ra khỏi bìa. Bỗng nhớ quay quắt một người em từng là tri kỷ, chợt thèm tìm nhau để nói với em “mình lại thương nhau phù phiếm câu chữ, cảm xúc như xưa nhe” mà tim mong manh quá sợ vỡ nếu em đã quên tôi như quên một câu hát từng ngân nga, lại thôi. Giờ xa nhau nửa vòng trái đất, bên này nắng mưa thì bên kia trăng sao rọi giấc nồng, chắc gì em còn nhớ một dấu chân ta từng qua.

Nhớ Thuỵ!

Đời ngộ, tình nhân chẳng vương vấn gì, lại nhớ một thứ tình từng thân.

Ngoài kia mưa ngưng rồi, nắng lại lên. Cũng là nắng vàng thế thôi mà sao nắng Cali chẳng giống nắng Sài Gòn.

Đời rồi sẽ lại vui thôi mà. Ai mà không sứt sẹo.

- Ubee Hoang -

nguồn:

Hình đại diện
nắng thủy tinh
Bài viết: 1637
Ngày tham gia: Thứ sáu 15/05/15 06:14

Re: Phết-búc

Bài viết bởi nắng thủy tinh » Thứ năm 30/07/20 08:09

Về kéo góc này lên phủi bụi mang bài nào hay hay về cho bà con đọc cho vui :D
Sáng nay mở mắt đọc được bài của Don Hồ, và cái cây lá đỏ này sao đẹp quá, chưa bao giờ thấy ở đây....
-------------------







CÂY LÁ ĐỎ


Trước giờ khi có ai đó bị xui liên miên, xui tận mang liên tiếp thì người ta hay bảo là ... bị sao Thái Bạch chiếu. Nếu như vậy có thể nói năm nay nước Mỹ bị sao Thái Bạch chiếu không ta?
Từ đâu năm tới giờ không lúc nào nước Mỹ được yên bình, hết dịch rồi tới loạn trong loạn ngoài. Hết đóng cửa, mở cửa rồi lại ... đóng tiếp đợt hai. Chưa bao giờ thấy nước Mỹ bị thảm thê bầm dập đến cỡ này.

Có người bạn có nghề trồng cây.
Đầu tháng 3 nhờ bạn "làm đẹp" phía đàng trước nhà mẹ dùm. Bạn đồng ý, hẹn 2 tuần sau sẽ bắt đầu.

Giữa tháng 3 tới đúng ngày hẹn thì dịch tràn tới, toàn tiểu bang California bị lệnh phong toả, ở trong nhà không léng phéng ra đường trừ khi cần kíp.
Một bầu không khí nặng nề thiếu điều không thở nổi. Sự u ám, ngột ngạt bao phủ khắp chốn, đường xá vắng tanh chẳng bóng người.

Ngày thứ nhì của lần phong toả đầu, buổi sáng bỗng nghe có tiếng lịch kịch chi đó, hoảng hốt vạch màn cửa sửa ngó ra thì thấy người bạn đang dọn mớ cây bên ngoài. Ai ngờ đâu người bạn vẫn giứ lời hứa & vẫn tới bắt đầu công việc.
Định hỏi bạn sao không ở nhà cho lành, thời buổi này ra ngoài làm chi thì dòm qua bên kia đường thấy mấy người Mễ cũng đang cắt cỏ. Có lẽ ngành cắt cỏ, sửa vườn tược được coi như là "cần kíp cho đời sống' nên được phép đi làm chăng? Thôi không hỏi nữa, để bạn muốn làm gì thì làm...

Gần 3 tháng trời ở trong nhà người chỉ chực nổ banh như quả mìn. Kiếm hết chuyện này đến chuyện nọ làm cho qua ngày, để khỏi suy nghĩ. Cây kéo làm vườn được tận dụng hàng ngày, cây cối quanh nhà gần như bị cắt trụi lũi. Nói để trông cho sạch sẽ, nhưng thật sự lá văng để người nhẹ lòng, lá tuôn đê người xả stress.

Thời ấy nhốt mình trong nhà, hoang mang.
Đi chợ cũng hạn chế tối đa chả dám đi trừ khi nhà sạch nhẵn đồ ăn.
Những lúc gần "tẩu hoả nhập ma" thường hay tìm tới những kỷ niệm trong quá khứ để hy vọng giữ đầu óc quân bình, thư thả được chút nào hay chút đó.
Trong một lần, chợt nhớ tới lần tới thâu âm ở nhà nữ ca sĩ Ngọc Lan, thâu với Khoa từ mãi giữa thập niên 90. Nhớ tới lúc đứng trước nhà mà bị thôi miên bởi một loại cây lá đỏ buổi chiều ngoài ban công lên đèn rọi lên lá cây tạo thành một màu huyết dụ quyến rũ. Thèm được lại cái cám giác đứng sững ngắm cây hôm ấy, bèn một hôm nhờ đại người bạn đang lo khu vườn trước nhà là bữa nào có đi những nơi trồng cây thì để ý kiếm dùm "cây lá đỏ ở nhà Ngọc Lan".
Nhờ xong rồi quên luôn, vì đầu óc khi ấy rối bung...

Hơn mươi ngày sau sững người khi một bữa người bạn làm vườn xuất hiện trên tay khệ nệ bưng một chậu cây cao đầy những chiếc lá đỏ tươi mạnh mẽ.
Cây được "hạ thổ" cho xuống đất ngay cạnh con suối róc rách nước chảy bên hồ bơi.

Và rồi từ đó ngày 2 lần tưới cho cây mau lên vì bạn cho hay loại cây này chịu nước nhiều.

Mẹ hỏi:

- "Trồng cây gì thế con?"
- "Cây Ngọc Lan mẹ."

Mẹ trố mắt:

- "Cây này nào phải cây Ngọc Lan?"
- "Cây con thấy khi trước Ngọc Lan đã trồng trước sân, con nào biết tên nó là cây chi đâu. Nên con gọi đại nó là ... cây Ngọc Lan"

Mẹ ừ hử.
Rồi từ đó thấy cũng gọi là "cây lá đỏ Ngọc Lan"

Tháng 6 Cali từ từ được mở cửa trở lại thì đàng trước nhà, cây cối người bạn trồng bắt đầu bắt rễ trổ rợp hoa. Chưa bao giờ nhà mẹ nhiều hoa nở đẹp đến như.
Phía bên trong bên con suối, ngược lại cây Ngọc Lan đựợc chăm sóc như thế nhưng những chiếc lá trên cây lại từ từ nhỏ lại, lá lại chuyển qua thành màu tia tía, chẳng còn đỏ tươi như lúc mới về!
Lấy kinh nghiệm cắt lá từ những cây khác, lúc lá ra lại mớ lá mới đẹp hơn - tươi hơn - to hơn. Một lần nữa cây kéo cắt cây lại được vung lên, cây lá đỏ chung số phận với những cây khác ... trụi lũi!

Tháng 7 dịch lại tăng, California lại bị lênh phong toả, đóng cửa lần 2.
Trong sân nhà cây lá đỏ đâm chồi trổ lá, mớ lá mới ra đỏ tươi, căng phồng đẹp đẽ.

Mẹ trố mắt:

- "Bữa trước thấy con cắt trụi mẹ thấy là rồi rồi, cái cây sẽ chết vì đâu còn chiếc lá nào đâu để cây thở. Ai dè..."

Lấy tay rờ rờ mớ lá non đẹp đẽ mới ra, mẹ lẩm bẩm:

- "Không lẽ cái cây này "thích" đóng cửa, thích bị phong toả? Con ạ, nếu mà lỡ lá nó có bị teo lại như trước nữa thì có lẽ không nên cắt lá đi nữa mà nên ... chặt luôn cái cây đi con ạ. Chứ làm như nó ... chẳng may mắn! Mà thôi từ giờ cũng đừng gọi nó là cây ... Ngọc Lan nữa mà tội cho Ngọc Lan..."

Ôi mẹ tin dị đoan.
Nghe vừa mắc cười mà cũng vừa tội cái cây.
Nhủ trong lòng từ giờ để ý lá nào mà bị nho nhỏ xuống là mình lén cắt trước, không cho mẹ biết. Và ánh mắt chợt chăm chú vào mớ lá vì bỗng dưng mới nhận ra là cái màu đỏ của lá hôm nay dưới ánh nắng ôi nó giống hệt như cái màu huyết dụ ngày nào dưới ánh đèn rọi ra từ ban công ...

Don Hồ
Thứ tư 29 tháng 7 của đợt phong toả Cali lần 2

nguồn:

Hình đại diện
nắng thủy tinh
Bài viết: 1637
Ngày tham gia: Thứ sáu 15/05/15 06:14

Re: Phết-búc

Bài viết bởi nắng thủy tinh » Thứ năm 30/07/20 12:03

Thêm một bài viết hay quá, giờ mới hiểu chữ "CƯ AN TƯ NGUY" là nghĩa gì.... :flwrhrts:

------------------------------------------------------------------------------

Ý NIỆM “CƯ AN TƯ NGUY”
ĐỐI VỚI HIỆN TÌNH NƯỚC MỸ

Tiểu luận của Uyên Sơn ( Thiếu Tá Nguyễn Kim Sơn) Cựu SVSQ/K17 SQTBTĐ

Là một Sĩ Quan Trừ Bị của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, có lẽ không ai trong chúng ta không nhớ đến một “ý niệm” được in trên phù hiệu của Trường Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức: “CƯ AN TƯ NGUY”. Theo tài liệu của Wikipedia, khi Đại tá Lam Sơn Phan Đình Thứ được cử về làm Chỉ Huy Trưởng Trường SQTBTĐ vào năm 1962 để bắt đầu chương trình huấn luyện cho các thanh niên có bằng Tú Tài trở lên được gọi động viên để trở thành những Sĩ quan Trừ Bị của QLVNCH, mà khóa mở đầu là Khóa 12 SQTB, ông đã thêm vào bốn chữ “Cư An Tư Nguy” vào phù hiệu của quân trường Thủ Đức.

Trước khi bàn sâu vào “Cư An Tư Nguy”, chúng ta cũng nên nhìn lại cuộc đời của Đại tá Phan Đình Thứ, mà mãi sau này đến năm 1973, ông cũng chỉ mang đến cấp bậc Chuẩn Tướng trước khi giải ngũ, một cuộc đời của một Tướng lãnh QLVNCH được nhiều người đánh giá là ngoại hạng. Là một sĩ quan tình nguyện chuyên nghiệp, ông đã từng tham dự Đệ Nhị Thế Chiến vào năm 1943 tại chiến trường Bắc Phi với tư cách là một Sĩ quan Nhảy Dù của Quân Đội Viễn Chinh Pháp. Sau hơn 10 năm tham chiến ở nhiều quốc gia Á Châu, năm 1955 ông chuyển sang Quân Đội Quốc Gia Việt Nam, tiền thân của QLVNCH, với cấp bậc trung tá, và từng giữ chức Tư Lệnh SĐ16 Khinh Chiến Việt Nam.

Năm 1958 với cấp bậc đại tá, ông theo học Khóa Tham Mưu Cao Cấp tại Fort Leavenworth, Tiểu bang Kansas, Hoa Kỳ. Tại đây, ông đã đấm vào mặt một huấn luyện viên Mỹ khi tên này trêu chọc vào bảng tên Lam Sơn của ông khi đọc nhầm là “Lawson”, kết quả là ông bị gởi trả về Việt Nam. Dù biết khí phách can trường của ông, nhưng Tổng Thống Ngô Đình Diệm cũng ngại ông “thân Pháp ghét Mỹ” nên không dám cất nhắc ông. Người ta cũng đồn đãi thời mới về làm Chỉ Huy Trưởng Trường SQTB Thủ Đức, Đại tá Lam Sơn cũng đã từng tát vào mặt một Cố vấn Mỹ khi viên sĩ quan này quẹt dầu chùi súng lên mặt một SVSQ khi thấy dầu còn dính trong khẩu Garant.

Là một Sĩ quan tác chiến từng lăn lộn trên nhiều chiến trường thế giới của thời Đệ Nhị Thế Chiến, có lẽ hơn ai hết, ông thấm thía cho hoàn cảnh những quốc gia chưa từng có những chuẩn bị sẵn sàng nhưng phải lăn xả vào cuộc chiến tranh, cộng với tư tưởng thâm thúy của một gia đình Nho giáo gốc quan lại của Triều đình Huế, ngay sau khi nhậm chức Chỉ Huy Trưởng Trường Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức, ông đã đặt bốn chữ “Cư An Tư Nguy” vào phù hiệu của Trường Thủ Đức như đã nói ở phần trên.

Nhiều người đã diễn dịch bốn chữ “CƯ AN TƯ NGUY” bằng một câu văn đầy chất “võ biền” là “Muốn sống trong hòa bình, phải nghĩ đến chiến tranh”, dựa vào câu nói của một vị tướng lãnh La Mã vào năm 43 trước Tây Lịch:

“SI VIS PACEM PARA BELLUM”

Diễn dịch như vậy, quả là không thấu hiểu được cái sâu sắc của người phương Đông nói chung, và cái thâm nho của Cố Chuẩn tướng Lam Sơn Phan Đình Thứ nói riêng. Đã vậy, sự diễn dịch nêu trên còn nói lên sự nông cạn, chưa thấu đạt hết được tấm lòng của một người muốn gởi gắm lại cho hậu thế những lời khuyến cáo của mình, không những xuyên qua kinh nghiệm về quân sự, mà còn đề cập đến thời cuộc của nhiều nơi trên thế giới.

Trong “Từ Điển Hán Nôm” ghi rằng: “Sách Tả Truyện của nước Trung Hoa thời Tương Công năm thứ mười một có viết:

–Cư An Tư Nguy (Đang sống yên lành phải nghĩ đến nguy cấp)
–Tư Tắc Hữu Bị (Có nghĩ đến thì phải thực hành việc phòng bị)
–Hữu Bị Vô Hoạn (Có phòng bị thì không còn lo ngại).”

Như vậy, cái vế “Cư An Tư Nguy” tự nó không đứng riêng lẻ một mình, mà phải đi kèm theo hai vế kế tiếp là “Tư Tắc Hữu Bị – Hữu Bị Vô Hoạn”. Đó mới chính là sự gởi gắm cho hậu thế những lời khuyên bảo vàng ngọc của Cố Chuẩn tướng Lam Sơn, xuyên qua Quân trường Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức, cũng như đặt lên vai cái trách nhiệm nặng nề của người Sĩ Quan Trừ Bị QLVNCH.

Riêng chữ NGUY ở đây, không nên hiểu một cách đơn giản là chỉ có “Chiến Tranh” hay Quân sự, mà còn nhiều thứ Nguy khác cũng phải nghĩ đến để kịp phòng bị, như Kinh tế, Tài chánh, kể cả Giáo dục, Y tế, Nông nghiệp, v.v. Không chuẩn bị về mọi mặt, khi cơn nguy biến đổ ập tới chắc chắn quốc gia đó sẽ bị vô cùng thiệt hại, hoặc nặng nề hơn sẽ đưa đến sự diệt vong, mất nước.

Cũng cần thưa thêm, “Cư An Tư Nguy” không phải là một KHẨU HIỆU, như một số người lầm lẫn đã gọi như vậy. Khẩu hiệu chỉ là một lời nói để khích động hoặc cổ vũ cho một hành động nào đó có tính cách nhất thời, giai đoạn, cho một mục đích được thu hẹp một cách rõ rệt. Trong khi “Cư An Tư Nguy” được nêu ra như là một quan niệm có tính cách chiến lược của người lãnh đạo ở mọi cấp, mọi lãnh vực, mọi địa phương, mọi hoàn cảnh... mà chúng tôi mạn phép gọi đó là một Ý NIỆM.

Xin được tri ân và tưởng nhớ đến Cố Chuẩn tướng Lam Sơn Phan Đình Thứ, người đã khai sáng một ý niệm vô cùng chính xác trong nghệ thuật lãnh đạo, hay rõ hơn, trong việc giữ gìn quê hương xã tắc. Tiếc rằng quốc gia Việt Nam Cộng Hòa không còn, để những vị lãnh đạo có được cơ hội thực hành những di huấn của Cố Chuẩn tướng Lam Sơn, xuyên qua bốn chữ “CƯ AN TƯ NGUY” trên phù hiệu của những người Cựu Sinh Viên Sĩ Quan xuất thân từ Quân Trường Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức.

Trở lại với tiêu đề “Cư An Tư Nguy với hiện tình nước Mỹ”, chúng ta phải công nhận rằng trong một thời gian dài qua nhiều đời tổng thống, nước Mỹ chưa có ứng dụng ý niệm “Cư An Tư Nguy” một cách đúng nghĩa, như tinh thần của Cố Chuẩn tướng Lam Sơn Phan Đình Thứ đã từng ước muốn... Một cách cụ thể, chúng ta hãy nhìn lại nước Mỹ trong 8 năm dưới thời TT Obama để thấy rõ nét hơn.

Về mặt “Quân Sự”, thay vì củng cố hoặc tăng cường những nỗ lực về Quốc Phòng để “Tư Nguy” về mặt Chiến Tranh, Quân sự, chính phủ Hoa Kỳ của Tổng thống Obama lại cắt giảm tối đa ngân sách dành cho Ngũ Giác Đài khiến Quân Lực Hoa Kỳ phải giảm quân số, đình chỉ việc sản xuất các phương tiện chiến tranh chiến lược như vũ khí, tàu chiến hoặc hàng không mẫu hạm. Nhân danh việc củng cố nền hòa bình thế giới (sau khi được trao giải Nobel về Hòa Bình), TT Obama đã ra lệnh thu hẹp hoặc hủy bỏ một số căn cứ Mỹ tại ngoại quốc, đưa đến việc quân đội Mỹ bị thiệt hại nhiều nơi trên thế giới, kể cả một Đại Sứ Quán Mỹ bị tấn công, vị Đại Sứ và bốn cận vệ bị giết chết.

Về kinh tế, Chính phủ Hoa Kỳ đã để cho những nhà máy sản xuất của Mỹ di chuyển ra nước ngoài, tạo ra một tình trạng thất nghiệp quá cao trong nội địa nước Mỹ, trong khi cán cân thương mại với quốc gia nguy hiểm nhất là Trung Cộng lại bị quá chênh lệnh, nhập cảng nhiều hơn xuất cảng. Hơn 80% hàng hóa từ thượng đẳng đến thông dụng đều nhập cảng từ Trung Cộng. Trong khi thị trường của quốc gia đông dân nhứt thế giới là Trung Cộng lại hạn chế nhập cảng hàng hóa của Hoa Kỳ.

Về Giáo Dục, Hoa Kỳ hoàn toàn không có ý niệm “Tư Nguy” về vấn đề này, rõ ràng nhất là hệ thống các trường Đại Học Hoa Kỳ đã bị Trung Cộng lũng đoạn qua hình thức yểm trợ tài chánh hoặc các công trình nghiên cứu chung, với hậu quả là những khám phá khoa học quý giá và bí mật đều bị lọt vào tay Trung Cộng... Một hình thức lũng đoạn khác là xuyên qua việc thiết lập các “Viện Khổng Tử” để giới thiệu và nghiên cứu về nền văn hóa Trung Hoa, nhưng thực chất là nơi tuyên truyền hợp pháp cho Chủ Nghĩa Cộng Sản, cũng là nơi chứa chấp những ổ gián điệp của Trung Cộng.

Về Y Tế, xuyên qua trận đại dịch Corona Vũ Hán đang diễn ra hiện nay, mới thấy cái “Tư Nguy” của Hoa Kỳ trong 8 năm dưới thời TT Obama là con số 0 to tướng. Kho dự trữ chiến lược về dụng cụ y tế chỉ còn khả dụng được 1/3, trong khi thuốc men trị liệu các loại bệnh thì 80% nhập cảng từ Trung Cộng, những nguyên liệu gốc cần có để bào chế thuốc tại Hoa Kỳ thì 90% phải nhập cảng từ nước ngoài, nhiều nhất là từ Trung Cộng và Ấn Độ. Chưa kể đến phẩm chất của loại thuốc trị liệu xuất phát từ Trung Cộng có đạt tiêu chuẩn an toàn không, hoặc nếu có một cuộc chiến tranh sinh học “Biological Warfare” diễn ra, liệu những loại thuốc men này có là vũ khí tiêu diệt Hoa Kỳ không?

Chỉ nhìn lướt qua các vấn đề nêu trên, chúng ta thấy rằng Hoa Kỳ trong một thời gian dài chưa có cái nhìn “Cư An Tư Nguy” một cách đúng đắn như Chuẩn tướng Lam Sơn đã từng khuyến cáo, cho đến khi... nhà Tỷ phú Donald Trump trở thành vị Tổng thống thứ 45 của Hoa Kỳ qua cuộc bầu cử vào năm 2016. Như là một cơ trời đưa đẩy, dù Donald Trump là người Mỹ, nhưng ông đã ứng dụng rập khuôn những ý niệm của “CƯ AN TƯ NGUY” của người phương Đông.

Trước hết TT Trump đã nhận chân ra kẻ thù nguy hiểm nhất không chỉ của riêng nước Mỹ, mà là của toàn nhân loại là Trung Cộng, một quốc gia đang có mưu đồ thống lĩnh toàn thế giới, từ đó cái “Tư Nguy” của ông đã hiện thực hóa bằng khẩu hiệu “MAKE AMERICA GREAT AGAIN”, mà mục tiêu trước tiên là ông nhắm vào Trung Cộng.

Về Quân sự, TT Trump đã “Tư Nguy” bằng cách gia tăng ngân sách quốc phòng, củng cố hải lực và không lực, tấn công phủ đầu quân khủng bố IS và các quốc gia chứa chấp chúng ở Trung Đông. Hình thành và củng cố một Liên minh quân sự giữa các quốc gia Hoa Kỳ, Ấn Độ, Nhựt Bổn, Đại Hàn và Úc Châu bao quanh Trung Cộng. Trong khi hòa hoãn với Nga, một quốc gia đang bị suy giảm tiềm lực, TT Trump đã áp lực các đồng minh Châu Âu tăng cường trách nhiệm. Tại Á Châu, TT Trump tiến hành việc ngăn chặn sự bành trướng của Trung Cộng, điều Hàng không mẫu hạm đến Biển Đông, gia tăng tuần tiễu hải trình huyết mạch, nơi Trung Cộng đã xây nhiều căn cứ quân sự trên các hòn đảo nhân tạo trong nhiều năm qua dưới thời TT Obama.

Về Kinh tế, cái “Tư Nguy” kế tiếp của TT Trump, ông đã mở ra một cuộc “thương chiến” với Trung Cộng, ngoài mặt là quân bình lại cán cân thương mại, nhưng thực chất là làm suy yếu nền kinh tế của quốc gia thù địch này. Kêu gọi các hãng xưởng Mỹ quay trở về Hoa Kỳ, áp lực các cơ sở sản xuất của các quốc gia đồng minh như Âu Châu, Úc Châu, Nhựt, Đại Hàn rời bỏ Trung Công. Bẻ gẫy mưu đồ bành trướng của Trung Cộng ra toàn thế giới qua kế hoạch “Nhất đới–Nhất lộ” (One Belt–One Road).

Về Giáo dục, khuyến cáo việc dẹp bỏ các Viện Khổng Tử tại các trường Đại Học, phá vỡ các ổ gián điệp Trung Cộng, bắt nhiều Giáo sư Đại Học gốc Trung Cộng từng ăn cắp những tài liệu khoa học và bí mật quân sự mang về lục địa, bắt một số Giáo sư Hoa Kỳ đã hợp tác trái phép với Trung Cộng và truy tố như một hành động phản quốc...

Tuy nhiên, những hành động có tính cách “CƯ AN TƯ NGUY” của Tổng thống Donald Trump kể từ ngày chấp chánh đến nay đã động chạm đến quyền lợi riêng tư của những chính trị gia chóp bu thuộc đảng Dân Chủ, của một số thành viên cao cấp tiếng tăm của đảng Cộng Hòa, kể cả quyền lợi của một số quốc gia từng được coi là Đồng minh của Hoa Kỳ. Trong khi Trung Cộng, đang bị chỉ đích danh là kẻ thù số một của Hoa Kỳ và thế giới, đã ra sức mua chuộc hệ thống truyền thông Mỹ để đánh phá TT Donald Trump.

Suốt trong hơn ba năm qua, ông đã bị liên tục tấn công bằng tất cả những đòn chính trị bẩn thỉu nhất. Từ những cáo giác thông đồng với Nga trong cuộc bầu cử năm 2016, một ủy ban điều tra “độc lập” do một Cựu Giám Đốc FBI thời TT Obama, Robert Mueller cầm đầu, đã bỏ ra gần hai năm trời với chi phí hơn 50 triệu đô–la để điều tra TT Trump và các phụ tá, kết quả cuối cùng không tìm ra được bất kỳ chứng cứ nào về việc Nga đã giúp TT Donald Trump thắng cử năm 2016.

Việc tìm mọi cách triệt hạ TT Trump chưa chấm dứt. Với những cáo buộc mơ hồ, Hạ viện Hoa Kỳ do đảng Dân Chủ kiểm soát đã chính thức mở ra cuộc “luận tội để truất phế” (Đàn hặc–Impeachement) với hai tội danh là “Lạm quyền” và “Cản trở Quốc Hội”. Dù dư biết rằng cuộc truất phế TT Trump sẽ gặp thất bại tại Thượng Viện, đảng Dân Chủ vẫn quyết tâm tiến hành để làm nhục và hạ uy tín TT Trump mong tạo ảnh hưởng trong cuộc bầu cử Tổng thống Hoa Kỳ vào tháng 11 năm nay 2020.

Kính thưa quý Độc giả,

Vì “CƯ AN TƯ NGUY” cho Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ, Tổng thống Donald Trump đã hy sinh những quyền lợi riêng tư của ông, của gia đình ông, của Tập đoàn Trump... để phục vụ cho nước Mỹ. Chỉ hơn ba năm làm Tổng thống không hưởng lương, đại Công ty Trump đã thiệt mất gần 4 tỷ đô–la vì những luật lệ giới hạn tránh sự lạm dụng quyền lực, nhưng ngược lại, quốc gia Hoa Kỳ đã nhận lại từ Trung Cộng hàng nhiều trăm tỷ đô–la trong các đòn thuế quan đối với quốc gia này.

Tỷ lệ thất nghiệp tại Hoa Kỳ giảm xuống chỉ còn 3.5% lần đầu tiên trong vòng 50 năm qua, tạo ra trên 7 triệu việc làm mới, nhiều đời Tổng thống trước đây chưa có ai làm được, trong khi thị trường chứng khoán liên tục gia tăng tới mức kỷ lục với chỉ số Nasdaq lần đầu tiên vượt qua mốc 9,000 điểm, một điều chưa từng có trong lịch sử thị trường chứng khoán Mỹ. Về quân sự, TT Trump đã củng cố Quân Lực Hoa Kỳ trở lại hùng mạnh và nặng tính “linh động”, việc điều động cùng một lúc 3 chiếc hàng không mẫu hạm hoạt động tại vùng Biển Đông đã chứng minh điều đó.

Nhưng “Tư Nguy” về quân sự của TT Trump không dừng lại ở đây. Ông đã nghĩ xa hơn về viễn ảnh một cuộc chiến tranh không gian trong tương lai, với việc thành lập “Bộ Tư Lệnh Không Gian Hoa Kỳ” (U.S. Space Command) vào cuối năm 2019 để điều hành một binh chủng mới nhất trong Quân Lực Mỹ là “Lực Lượng Không Gian Hoa Kỳ”, nơi mà TT Donald Trump mô tả “một lãnh địa chiến tranh mới nhất của thế giới”...

“CƯ AN TƯ NGUY”, một ý niệm về lãnh đạo của phương Đông được Cố Chuẩn tướng Lam Sơn Phan Đình Thứ khai sáng cho những Cựu SVSQ/TB Thủ Đức, đã được áp dụng triệt để tại đất nước Hoa Kỳ bởi TT Donald Trump. Hãy giúp ông hoàn thành ý niệm “Cư An Tư Nguy” cho quê hương thứ hai xinh đẹp này. Hãy giúp ông hoàn tất hoài bão “Make America Great Again” cho quốc gia thân yêu hùng cường số một thế giới. Mỗi lá phiếu của chúng ta bầu cho TT Donald Trump vào tháng 11 tới đây, sẽ là những viên gạch trong bức tường vĩ đại bảo vệ cho đất nước Hoa Kỳ, nơi mà con cháu chúng ta sẽ sống đời sống kiếp trong môi trường Tự Do – Dân Chủ, không bao giờ có cái gọi là “Chủ Nghĩa Xã Hội” xâm nhập vào quốc gia tươi đẹp và vĩ đại này.

UYÊN SƠN
07, 2020

nguồn:

Trả lời

Quay về “Nhà của bạn ..”