Văn Cao

Trả lời
Hình đại diện
Hoàng Vân
Bài viết: 11762
Ngày tham gia: Thứ sáu 20/03/15 16:11
Giới tính:

Văn Cao

Bài viết bởi Hoàng Vân » Thứ sáu 23/10/15 16:41

  • K h u ô n   m ặ t   e m

    __________________________________________________________________________________



    Giữa những ngày dài dằng dặc
    Chỉ còn khuôn mặt em
    Sáng trong và bình lặng

    Dù hai đứa chúng ta
    Chưa lúc nào sung sướng
    Những ngày đau khổ ấy
    Khuôn mặt em
    Như mảnh trăng những đêm rừng cháy

    Trên đường đi
    Anh đặt em trên đồng cỏ
    Thấy đẹp mãi màu xanh cỏ dại

    Trên đường đi
    Anh đặt em trên dốc núi
    Ðể tìm lại những đường mềm của núi

    Trên đường đi
    Khuôn mặt em làm giếng
    Ðể anh tìm lấy đáy ngọc châu

    Ôi khuôn mặt sáng trong và bình lặng
    Tôi được đầu tiên và còn lại cuối cùng.




    (1974)
    thica.net                              

Hình đại diện
Hoàng Vân
Bài viết: 11762
Ngày tham gia: Thứ sáu 20/03/15 16:11
Giới tính:

Re: Văn Cao

Bài viết bởi Hoàng Vân » Thứ tư 04/11/15 09:43

  • Chiếc xe xác qua phường Dạ Lạc

    __________________________________________________________________________________



    Ngã tư nghiêng nghiêng đốm lửa
    Chập chờn ảo hóa tà ma…
    Đôi dãy hồng lâu cửa mở phấn sa
    Rũ rượi tóc những hình hài địa ngục
    Lạnh ngắt tiếng ca nhi phách giục
    Tình tang… Não nuột khóc tàn sương
    Áo thế hoa rũ rượi lượn đêm trường
    Từng mỹ thể rạc hơi đèn phù thể
    Ta đi giữa đường dương thế
    Bóng tối âm thầm rụng xuống chân cây…
    Tiếng xe ma chở vội một đêm gầy
    Xác trụy lạc rũ bên thềm lá phủ
    Ai hát khúc thanh xuân hờ ơi phấn nữ
    Thanh xuân hờ thanh xuân
    Bước gần ta chút nữa thêm gần
    Khoảng giữa tuổi thanh xuân nghe loạn trùng hút tủy
    Ai hủy đời trên tang trống nhỉ?
    Hay ác thần gõ quách nạo mồ khuya!
    Đảo điên… mê say… Thể phách chia lìa
    Nghe reo mạnh, chuỗi tiền cười lạnh lẽo!
    Tiền rơi! Tiền rơi! chùm sao huyền diệu
    Lấp lánh hằng hà gạo rơi! Tiền rơi!
    – Vàng mấy lá thừa đãi mây phủ chiếu
    Ngã tư nghiêng nghiêng chia nẻo
    Dặt dìu cung bậc âm dương
    Tàn xuân nhễ nhại mưa cô tịch
    Đầm đìa rả rích phương Đông
    Mang mang thở dài hồn đất trích
    Lưỡi thép trùng trùng khép cố đô
    Cửa ô đau khổ
    Bốn ngả âm u
    (Nhà ta thuê mái gục tự mùa thu
    Gác cô độc hướng về phường Dạ Lạc)

    Đêm đêm, dài canh tan tác
    Bốn vực nhạc động, vẫy người
    Giãy đèn chao thắp đỏ quạnh máu đời
    Ta về gác chiếu chăn gào tự tử
    Trên đường tối đêm khỏa thân khiêu vũ
    Kèn nhịp xa điệu múa vô luân
    Run rẩy giao duyên khối nhạc trầm trầm
    Hun hút gió nâng cầm ca nặng nhọc
    Kiếp người tang tóc
    Loạn lạc đòi xương chất lên xương
    Một nửa kêu than, ma đói sa trường
    Còn một nửa lang thang tìm khoái lạc
    Ngã tư nghiêng nghiêng xe xác
    Đi vào ngõ khói công yên
    Thấy bâng khuâng lối cỏ hư huyền
    Hương nha phiến chập chờn mộng ảo
    Bánh nghiến nhựa đường nghe sào sạo
    – Ai vạc xương đổ sọ xuống lòng xe
    Chiếc quỷ xa qua bốn ngả ê chề
    Chở vạn kiếp đi hoang ra khỏi vực
    Mưa, mưa hằng thao thức
    Trong phố lội đìu hiu
    Mưa, mưa tràn trên vực
    – Hang tối gục tiêu điều
    Mang linh hồn cô liêu
    Tiếng xe càng ám ảnh
    Tiếng xa dần xa lánh
    Khi gà đầu ô kêu.



    (1945)
    thica.net                              

Hình đại diện
Hoàng Vân
Bài viết: 11762
Ngày tham gia: Thứ sáu 20/03/15 16:11
Giới tính:

Re: Văn Cao

Bài viết bởi Hoàng Vân » Thứ ba 17/11/15 07:56

  • Một đêm 
    ________Hà Nội

    __________________________________________________________________________________



    Xa xa xa
    Đêm đông tiếng còi tàu
    Hà Nội càng thêm cũ
    Gió cuối năm luồn vào phố hẹp
    Ruột phố Hà Nội cũ
    Nhớ một cánh buồm
    Xa ngoài sông Hồng thấp thoáng
    Nhớ một điệu đàn
    Vũng sao khuya sóng sánh.




    Văn Cao
    thivien.net                              

Hình đại diện
Hoàng Vân
Bài viết: 11762
Ngày tham gia: Thứ sáu 20/03/15 16:11
Giới tính:

Năm buổi sáng không có trong sự thật

Bài viết bởi Hoàng Vân » Thứ tư 09/12/15 04:52

  • Năm buổi sáng
        không có trong sự thật

    __________________________________________________________________________________



    "Những mái nhà như những cánh chim đêm
    Ủ những giấc mơ dưới trời sao lồng lộng"



    I.
    Ngủ dậy một sáng
    Cả phố biến đâu mất
    Không một bóng người đi
    Im lặng hồ nước sâu thăm thẳm
    Mặt đất đỏ màu gạch nung
    Như miệng quả núi lửa
    Anh đi tìm em
    Tìm dấu vết những con đường
    Chúng ta thường đi lại
    Giữa mênh mông tôi gọi em mãi mãi
    Thế kỷ chúng ta dừng lại nơi đây
    Em ở đâu
    Thế kỷ chúng ta còn đang tiếp tục
    Trên trái đất này
    Hàng ngày đứng lại nơi đây
    Tôi gọi em mãi mãi.


    II.
    Buổi sáng nay không nghe tiếng chim hót
    Một buổi sáng không thực
    Tôi bước đi không thấy tiếng chân đi
    Cả thành phố cùng tôi im lặng
    Tất cả những con người
    Chỉ thấy mắt đen lay láy
    Cả tiếng xe không thành tiếng
    Tại sao? Tại sao?
    Không ai nhìn miệng tôi gào thét không ra tiếng
    Trong kinh hoàng tôi chạy trên đất
    Một mình
    Giữa thành phố mọi người im lặng
    Tại sao? Tại sao? Không tiếng nói
    Không tiếng động, không sự sống
    Tại sao thành phố sa mạc
    Không nghe gió thổi
    Những hình người như bị đẩy
    Qua nhanh
    Hình như nơi đây
    Bị đày trong im lặng.


    III.
    Buổi sáng nay không phải mình thức dậy
    Một người nào trong tôi đang thở
    Trước mặt tôi
    Buồn nửa đêm nửa ngày len lỏi
    Nửa phố mặt trăng nửa phố mặt trời
    Từ khi ấy chúng tôi, hai người suy nghĩ
    Hai kẻ thù nhau
    Hai thái cực tâm hồn
    Hai người ấy trong một người chịu đựng
    Mưu hại lẫn nhau
    Không biết ngày đêm, không biết giả thật
    Từ phút ấy, tôi không còn thật nữa.


    IV.
    Buổi sáng nay cả phố phường như mở hội
    Mỗi con người đeo mặt nạ đi chơi
    Những bước chân nhảy múa
    Vui lên cành non
    Lá bàng trên phố xanh màu ngọc
    Xuân tháng hai
    Cửa hàng rượu bên đường
    Tơ lụa pha len, hoa giấy ni-lông
    Những mặt nạ gặp nhau chào hỏi
    Những em bé búp bê mùa xuân
    Hồng hào da thịt
    Ngồi đập nút chai làm tiền bạc chơi xuân
    Mở tròn mắt nhìn kinh ngạc
    Họ vui làm sao
    Ô kìa
    Nước mắt mồ hôi
    Sao chảy ra trên từng mặt nạ
    Từng con người
    Vội vàng lau mồ hôi và nước mắt
    Trên những mặt nạ giấy bồi.


    V.
    Những cánh cửa đều khóa chặt
    Trong gian phòng trong suốt thủy tinh
    Em ở đây với anh
    Cho bớt lạnh sáng mùa xuân náo níu
    Thịt da em cho anh sưởi
    Hơi ấm mình con chim khuyên
    Trong lòng bàn tay
    Run rẩy
    Giữa hai cành non
    Nghe nhựa mùa xuân
    Những nụ hồng mới nở
    Và mật vừa thơm và ong đã tới
    Chúng ta đi vào bí mật mùa xuân
    Ngày đầu tiên của em trên biển.



    1960
    Văn Cao
    thivien.net                              

Hình đại diện
Hoàng Vân
Bài viết: 11762
Ngày tham gia: Thứ sáu 20/03/15 16:11
Giới tính:

Những người trên cửa biển

Bài viết bởi Hoàng Vân » Chủ nhật 27/12/15 06:52

  • Những người trên cửa biển

    __________________________________________________________________________________




    Nước biển đổ vào quanh Hải Phòng ngày bão
    Làng mạc bồng bềnh trời đất bềnh bồng
    Ở những ngọn tre xác xơ mốc lên chất muối
    Còn lại ít rơm khô của mái nhà trôi
    Những mảnh lưới thuyền ai bay tan tác
    Xe gạo ngày đêm từ Hải Phòng về các xóm
    Chúng tôi đêm ngày vét nước nối đê
    Tưới ngọt lại ruộng đồng, dựng lại từng thôn xóm
    Tìm lại những nụ cười ở môi người sống sót
    Lửa đỏ đêm đêm trên bãi biển bập bùng
    Trong những ngày khó khăn chồng chất
    Kẻ thù của chúng ta xuất hiện
    Những con rồng đất khi đỏ khi xanh
    Lẩn trong hàng ngũ
    Những con bói cá
    Đậu trên những chiếc dây buồm
    Đang đo mực nước
    Những con bạch tuộc
    Bao nhiêu tay chân dìm chết một con người.
    Đất nước đang lên da lên thịt
    Đất nước còn đang nhỏ máu ngày ngày
    Ta muốn gói cuộc đời gọn gàng như trái vải
    Đã thấy loài sâu nằm tròn trong cuống
    Chúng muốn những em nhỏ mới biết đi phải rụng
    Mòn mỏi dần sức vỡ đất khai hoang
    Làm rỗng những con người, lùi dần niềm hy vọng
    Héo dần mầm sáng tạo, mất phẩm giá con người
    Chúng nó ở bên ta, trong ta, lén lút
    Đào rỗng từng kho tiền gạo, thuốc men
    Tôi đã thấy từng mặt từng tên xâu chuỗi
    Tôi sẽ vạch từng tên lên mặt
    Hãy dừng lại
    Những tên muốn ôm cây mùa xuân không cho mọc
    Những tên muốn làm cây to chớ cớm mầm non
    Con đường ta đi tự hào lực lượng
    Con đường nước nguồn thành sông thành biển
    Con đường ta đi tự hào duy nhất
    Con đường đi trái đất quanh mặt trời






    Đây là một trích đoạn trong bài thơ dài "Những người trên cửa biển",
    in trong tập thơ của bốn người: Hoàng Cầm, Văn Cao, Trần Dần và Lê Đạt, do NXB Văn nghệ phát hành.
    (Nguồn: Tạ Tỵ, Mười khuôn mặt văn nghệ, Nam Chi xuất bản, 1970)
    nguồn: thivien.net                              

Hình đại diện
Hoàng Vân
Bài viết: 11762
Ngày tham gia: Thứ sáu 20/03/15 16:11
Giới tính:

Về một người

Bài viết bởi Hoàng Vân » Thứ sáu 15/01/16 05:38

  • V ề   m ộ t   n g ư ờ i

    __________________________________________________________________________________




    Tôi gặp lại anh
    Im lặng như bức ảnh
    Người anh dẹt như một con dao
    Gây nhiều vết thương cho bạn hữu

    Anh mang trong tôi nhiều bộ mặt
    Đâu là cái cuối cùng
    Chỉ riêng hai con mắt
    Trắng dã không thể dối lừa.





    Hành trình cuối đông,
    Tiêu Dao Bảo Cự, NXB Văn nghệ, Hoa Kỳ, 1997
    nguồn: thivien.net                              

Trả lời

Quay về “của người”